Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.

đường cùng thì đành phải nói ra câu “tiền thì chưa có, muốn ăn thịt tôi thì cứ việc.”
“Cô có thể lấy công trả nợ, thu dọn phòng, giặt quần áo giúp tôi vào thời gian quy định, dần dần sẽ trả hết nợ thôi.” Nhiệm Nam Hoa đưa ra một lối thoát cho cô.
Làm giúp việc ư? Hay là làm theo giờ? Luồng khí trong lồng ngực của Vệ Tử lại bắt đầu có phản ứng hóa học, nhưng lý trí nhắc nhở cô không nín nhịn thì sẽ hỏng chuyện lớn, một hồi lâu sau Vệ Tử mới nghĩ ra một lý do phản đối lại phương án giải quyết mang tính lấn át ấy: “Tôi vẫn đang trong thời gian tập huấn, không thể tự do đi lại.”
“Không vội, chờ khi nào cô kết thúc lớp tập huấn bắt đầu làm cũng được.” Nhiệm Nam Hoa bỗng nhiên trở nên rất khoan dung.
Vệ Tử không còn lời nào để phản bác, sau khi về đến trung tâm tập huấn, Nhiệm Nam Hoa rời khỏi xong, cô mới chợt nghĩ ra rằng: Anh ta bảo mình lấy công trừ nợ nhưng không cần vội, vậy sao lại không thể chờ đến lúc mình lĩnh lương, trả bằng tiền chứ?
Chương 26
Khi Vệ Tử về đến nơi đúng lúc đang nghỉ giữa giờ. Việc đầu tiên cô làm là tới chào Lưu Bân. Lưu Bân nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm, hỏi với vẻ rất quan tâm: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Nếu thấy vẫn chưa ổn thì không cần lên lớp vội, cứ ở phòng nghỉ vài ngày nữa.”
Vệ Tử chưa bao giờ nhìn thấy vẻ hòa nhã như vậy ở Lưu Bân, không khỏi thấy bất an, vội lắc đầu, nói: “Thôi ạ, bây giờ em rất khỏe, em cất đồ đạc xong có thể lên lớp được ngay.”
Lưu Bân gật đầu: “Như thế cũng được. Tôi viết cho cô một tờ giấy xin nghỉ, nếu chẳng may thầy giáo lên lớp có hỏi thì đưa cho thầy ấy xem. Cô cần phải biết rằng, lớp tập huấn cho những người mới vào nghề bao giờ cũng quản lý chặt chẽ nhất, mọi thứ đều phải theo quy định.” Nói đến đây, Lưu Bân lắc đầu thở dài, có vẻ ông cũng không đồng ý với những quy định quá chặt chẽ đó, như thể đang bất bình thay cho Vệ Tử.
Chẳng có lý do mà bỏ mất hai tiết học, Vệ Tử đâu dám “bất bình”, vì vậy cô cầm tờ giấy phép, vội vàng trở về phòng cất đồ đạc.
Cô tưởng rằng trong phòng không có ai, nhưng nào ngờ, đẩy cửa ra, Vệ Tử nghe thấy bên trong có tiếng động, hình như là tiếng khóc. Cô vội vàng đóng cửa chạy tới xem có chuyện gì, thì thấy Cao Đình Đình ôm điện thoại nằm co trên giường, ngực phập phồng, toàn thân run lên từng đợt, nước mắt chảy xuống trên gò má đã tạo thành vệt.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Vệ Tử đứng ngây người, định bước tới để hỏi han, nhưng rõ ràng là Cao Đình Đình đang gọi điện thoại, khi thấy cô bước vào thì cô ta hạ thấp giọng xuống, Vệ Tử nghĩ, có lẽ Đình Đình không muốn bị quấy rầy, nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ lên lớp, nên khẽ hỏi một câu: “Cô có lên lớp nữa không?”
Cao Đình Đình nhìn cô một cái nhưng không trả lời, đúng lúc Vệ Tử sắp bước ra tới cửa thì bỗng nhiên cô ta lên tiếng: “Có lẽ tôi sắp ra ngoài, trong mấy ngày tôi sẽ không về đâu.”
Vì thế khi tan học sau đó, Vệ Tử trở về thì thấy phòng trống không, suốt mấy ngày tiếp đấy cũng không thấy bóng dáng Cao Đình Đình đâu, giờ ăn cơm, cô lại nghe được những lời bàn tán ở nhà ăn.
“Đã nói rằng nếu không có lý do đặc biệt thì không được nghỉ. Cậu nói xem, cô ta đi đâu?” Một cô gái hỏi người bạn cùng bàn trong lúc đang ăn cơm.
“Cô ta viện lý do đặc biệt đâu phải chỉ một lần. Ai mà biết cô ta đi đâu. Nhưng chiều hôm qua, lúc mình ngồi gần cửa sổ thì nhìn thấy cái xe đến đón cô ta chính là cái xe đưa cô ta tới hôm trước.”
“Thật thế á? Cậu không nhìn nhầm đấy chứ?” Có người hỏi.
“Tất nhiên rồi, mình là ai cơ chứ, mình còn nhớ rõ cả biển số xe nữa kia.”
“Đúng vậy, thế thì cậu là bà tổ của những người chuyên quan tâm đến chuyện của người khác rồi, tinh thần nghề nghiệp rất tốt, ha ha.”

Một loạt tiếng cười vang lên, Vệ Tử không nghe rõ nội dung cụ thể câu chuyện sau đó nữa, mà chỉ lõm bõm được mấy câu, đại loại như “mới hơn một tháng mà không chờ được”, “thích đến thì đến thích đi thì đi”, “Lưu Bân cũng không dám quản”.
Vệ Tử ăn xong, đang định đứng dậy thì bỗng nghe thấy một câu rất rõ ràng: “Mình nói rồi, hai người ấy thật không hổ là bạn cùng phòng, một người thì vừa được đưa về, người kia thì vừa được đón đi, bận rộn gớm!”.
“Cậu nói khẽ thôi, không nhìn thấy…” Tiếp ngay sau đó, Vệ Tử cảm thấy có ánh mắt phóng về phía mình, cô vội cầm hộp cơm lên, mắt không hề nhìn xung quanh, đi thẳng ra khỏi nhà ăn. Sao có thể trách họ được, tại mình gây ra chuyện trước thì phải thế thôi.
Khi Cao Đình Đình trở về, dường như tâm trạng không tốt lắm, cô ta ngồi xuống giường vẻ biếng nhác, không tới nhà ăn ăn cơm, cũng không tham gia rèn luyện sức khỏe, mà chỉ lên học một số giờ học tương đối nhẹ nhàng.
Vệ Tử hoàn toàn có thể hiểu được nguyên nhân cô ta không đi ăn cơm, vì đồ ăn mà Cao Đình Đình mang tới đủ để duy trì đến hết khóa tập huấn.
“Này, Đình Đình, ăn nhiều đồ hộp cũng đâu có tốt, hôm nay nhà ăn có canh sườn, rất ngon, tôi mang về cho cô một ít đây.” Vệ Tử đặt hộp cơm xuống bàn, nói với Cao Đình Đình.
Hộp cơm vừa được mở nắp, mùi thơm của canh sườn bay ra thơm phức, Cao Đình Đình hít một hơi, “Đúng là r