Kẻ Gian Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước
Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.
quá, còn xinh hơn cả đứa bé trong tranh cổ động ‘Sinh đẻ có kế hoạch’.” Vũ Di đột nhiên lên tiếng khen, Vệ Tử nghe vậy cũng gật đầu thật mạnh, đến cả Dương Sương là người từ xưa đến nay luôn coi trẻ con và vật nuôi là những thứ chuyên gây rắc rối cũng không nén được sán đến gần để nhìn.
Dường như cũng cảm nhận được vẻ thích thú của mọi người dành cho mình, cậu bé cười thành tiếng, đồng thời chìa bàn tay bé xíu ra túm lấy Vệ Tử, vì ở rất gần nên Vệ Tử bất ngờ bị bàn tay của nó chạm vào ngực, cô bật kêu thành tiếng “ối”.
“Cậu nhóc này, còn nhỏ thế mà đã học cách trêu ghẹo người đẹp à!”
Cậu bé được một cô gái cao ráo, xinh đẹp ôm trong lòng, gọi là cô gái vì trông còn quá trẻ, nhìn chỉ lớn hơn Vệ Tử chưa đầy hai tuổi, thân hình cũng rất mảnh dẻ, nhưng đôi mắt lại rất giống với của cậu bé và cách cô gái đó thể hiện thì có thể khẳng định chắc chắn rằng giữa họ có quan hệ máu thịt.
Sau khi Vệ Tử bị cậu bé túm lấy, cô gái kia bèn túm lấy bàn tay nhỏ xíu của cậu bé và véo một cái vào mông của nó với ý cảnh cáo.
Rồi sau đó, cô gái ấy quay sang xin lỗi Vệ Tử, Vệ Tử vội xua tay ý nói không sao, rồi nhìn sang cậu bé, dường như nó bị mẹ véo đau nên lúc này ngước đôi mắt ngấn nước chăm chú nhìn Vệ Tử, đôi môi nhỏ méo xệch, điệu bộ rất tủi thân. Vệ Tử thấy lòng mềm hẳn lại, bụng thầm nghĩ, cô gái này chắc chắn không phải mẹ đẻ của cậu bé, nếu không sao lại nỡ véo nó như thế.
Cho tới tận khi ra khỏi cầu thang máy, Vệ Tử và mấy người bạn vẫn ngoái đầu nhìn về phía cậu bé, tiếc là đã đến giờ ăn, các quầy ăn uống đều rất đông người, cặp mẹ con xinh đẹp nhanh chóng chìm trong đám đông.
“A Tử này, cậu cũng nhanh chóng sinh một đứa cho bọn mình chơi với nó đi, đảm bảo con của cậu sẽ đẹp hơn cậu bé ấy!” Vũ Di đúng là nói ra câu nào khiến người khác giật mình câu ấy, sau khi chọn món xong cô nàng cứ túm lấy tay Vệ Tử mà nài nỉ.
Dương Sương lườm Vũ Di một cái: “Như thế cũng còn phải xem xem đẻ với ai đã chứ?”. Hiện tại Vệ Tử vẫn đang độc thân, nếu sau này mà lại lấy một người xấu như ma quỷ thì con đẻ ra làm sao xinh đẹp được?
“Đúng thế”, Vũ Di thở dài, “Con trai thường giống mẹ, con gái thường giống bố, vì thế…”, tiếp đó Vũ Di nhìn Vệ Tử bằng đôi mắt rất kiên định: “A Tử, khi cậu tìm chồng là phải gánh vác một trách nhiệm đấy, nếu người xấu nhất định không lấy, người thấp cũng không lấy, nhất định phải tìm một anh chàng đẹp trai có gen tốt! Sau khi cưới xong, phải nhanh chóng sinh một đứa con trai kháu khỉnh, nếu không được thì cũng phải là một đứa con gái xinh đẹp.” Vũ Di tỏ ra là người rất giỏi thương lượng.
Vệ Tử đỏ bừng mặt: “Dựa vào đâu?!” Mấy cô bạn này cứ thích lôi cô ra để trêu chọc, đúng là đứa bé ấy rất kháu khỉnh, nhưng dựa vào cái gì mà nhất định bắt cô sinh? Không lẽ trông cô giống với những người mẹ “nhàn rỗi” và “lạnh” đến thế sao?
“Nếu cậu sinh được một thằng con trai kháu khỉnh như đứa bé vừa rồi, mình sẽ làm người giúp việc không công cho cậu, được không?” Câu nói này của Vũ Di khiến Vệ Tử cảm thấy mình đúng là một người rất nhỏ nhen.
“Thôi đi nào!” Dương Sương nói như giội cho Vũ Di một gáo nước lạnh, “Lớn bằng ngần này rồi mà chưa hề động tay giặt lấy bộ quần áo, cơm thì chỉ biết nấu mỳ ăn liền, đứa bé có xinh đẹp đến mấy vào tay cậu rồi cũng biến thành quỷ, quỷ bẩn, quỷ đói.”
“Hì hì, giặt quần áo với nấu cơm thì Vệ Tử rất giỏi, để cậu ấy làm là được!” Vũ Di tiếp tục chắp hai tay trước ngực, mắt mơ màng tưởng tượng.
Ôi trời, vậy thì cần người giúp việc như cô ấy để làm gì nhỉ?! Sự áy náy vừa mới chợt hiện lên trong lòng của Vệ Tử lập tức bị dập tắt, rồi lặng lẽ cùng Dương Sương tấn công các món ăn vừa được đem lên, mặc kệ người không thực tế kia.
Bữa ăn kết thúc, nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, Vệ Tử quyết định đi vệ sinh, kẻo lát nữa trong lúc đi dạo lại tách ra lạc nhau.
Xối nước rửa tay xong, Vệ Tử đang định đẩy cửa đi ra thì cánh cửa đột nhiên bị kéo ra, người bước vào là một phụ nữ trung niên thấp, béo, trong tay bế một đứa bé.
Phần dưới của khuôn mặt từ mũi xuống của đứa bé bị người phụ nữ ấy dùng tay bịt lấy, đứa bé ra sức giãy giụa, Vệ Tử thầm nghĩ, sao lại có người mẹ đối xử thô bạo như thế với con cái của mình, thì đột nhiên lại có một người phụ nữ nữa xông vào, cũng là một phụ nữ trung niên, có điều cao hơn người kia một chút, tay bà ta cầm một chiếc lọ đưa cho người phụ nữ lúc trước, rồi nói: “Mau lên, cho nó uống một chút đi.” Bà ta quay lại, nhìn thấy Vệ Tử đang nhìn họ, vội nghiêng người che tầm mắt của cô.
Vệ Tử chợt cảm thấy có điều gì đó không bình thường, làm gì có chuyện cho con ăn trong nhà vệ sinh? Hơn nữa, quần áo của đứa bé này trông rất quen, trong khoảnh khắc nó giãy giụa, cô thấy đôi mắt nó cũng rất quen!
Đó là một đôi mắt đẹp hiếm thấy, Vệ Tử không thể nào không ấn tượng sâu sắc, đúng rồi, chính là đứa bé trai mà cô nhìn thấy trong thang máy!
Nhưng người bế đứa bé lúc trước rõ ràng là một cô gái xinh đẹp cơ mà? Hơn nữa, lúc ấy có ai đi cùng với cô ta đâu? Sao đột nhiên đứa bé lại chuyển sang tay của hai người phụ nữ này?
B