Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
Tử một tay cầm túi, một tay cầm chìa khóa đứng ngây ra đó, đến lúc hai người nghe thấy có tiếng động quay đầu lại càng khiến cho cô luống cuống, tới mức không cầm nổi túi nữa, người con trai kia chính là Lý Lỗi. Mà cô được biết, trước khi Cao Đình Đình vào cơ quan cô ta đã có bạn trai rồi, người ấy có thể là bất cứ một người nào khác chứ nhất định không phải Lý Lỗi.
Hễ cuống lên là Vệ Tử không nói được câu gì, cô vội quay đầu đi ra ngoài, nhưng lập tức bị Cao Đình Đình gọi lại: “A Tử về rồi à, sao không nói gì thế, cứ cho là không muốn tôi đi đón thì cũng để tôi dọn phòng cho gọn gàng hơn, kỳ nghỉ cô đi vắng nên tôi hơi bày bừa, xin lỗi nhé.” Nói xong, Cao Đình Đình bắt đầu thu dọn phòng, còn gọi Lý Lỗi đứng bên giúp một tay.
Nhìn dáng vẻ của hai người rất tự nhiên, Vệ Tử tất nhiên chẳng còn lý do để ra ngoài nữa, nhưng vẻ khó xử của cô vẫn in hằn trên mặt mà không chịu mất đi. Lúc ngẩng lên nhìn, bắt gặp ánh mắt của Lý Lỗi thì thấy anh ta cứ cúi đầu xuống tránh, vì vậy Vệ Tử lại càng mất tự nhiên.
“Sao thế? Mới mấy ngày không gặp đã không nhận ra nhau nữa à? Hai người có cần tôi phải giới thiệu lại không đấy?” Cao Đình Đình để ý đến ánh mắt của Vệ Tử và Lý Lỗi, nheo mắt lại, cười nói.
“Đùa gì vậy”, Lý Lỗi cũng cười, “Vệ Tử, vết thương của cô khỏi chưa? Bây giờ học viên cùng khóa chúng ta đều đang truyền tai nhau về chuyện cô dũng cảm đánh nhau với bọn bắt cóc trẻ em, cô dũng cảm thật đấy!”.
Vệ Tử có vẻ xấu hổ: “Mọi người cứ nói quá lên, chứ ngoài việc bị người ta đánh ra, tôi có giúp được gì đâu.” Nếu chỉ vì chuyện này mà trở thành người nổi tiếng trong cơ quan thì đúng là điều cô không thể nào nghĩ tới.
“Ha ha, chỉ cần người không làm sao là tốt rồi, còn những thứ khác thì dễ thôi.” Cao Đình Đình nói với vẻ rất hiểu tâm trạng người khác, đón lấy cái túi trong tay Vệ Tử, thu dọn đồ đạc giúp cô: “Thời gian vừa rồi cô đi vắng, tôi không kịp nói với cô, tôi…”, vừa nói cô ta vừa đưa mắt nhìn sang Lý Lỗi với vẻ thẹn thùng, Lý Lỗi cũng cười hì hì, Cao Đình Đình nói tiếp: “Tôi và Lý Lỗi, hai chúng tôi đã quyết định ở bên nhau.”
Vệ Tử nghe nói vậy chỉ còn biết đưa mắt lần lượt nhìn hai người, dù cô là người chậm hiểu nhưng cũng nhận thấy tình cảm ngọt ngào giữa hai người dành cho nhau. Mặc dù có chút thắc mắc về chuyện tình cảm của Cao Đình Đình trước đây, nhưng Vệ Tử cũng biết trong hoàn cảnh này không thể nói năng linh tinh được, nên vội cười nói: “Thật thế à? Thế thì xin chúc mừng hai người!” Hai người bọn họ, người thì đẹp trai, người thì xinh gái, đúng là một cặp xứng đôi.
Sau khi tiễn Lý Lỗi về, Vệ Tử nghĩ rằng Cao Đình Đình phải nói điều gì đó với mình, nhưng chỉ thấy cô ta vui vẻ vừa ăn đồ ăn vặt vừa đắp mặt nạ, sau đó lên mạng, miệng còn ngân nga hát, không hề có vẻ gì là muốn giải thích.
Mặc dù trong lòng đầy thắc mắc nhưng đây là chuyện riêng của người ta, nếu đối phương không muốn nói, cô cũng không đủ can đảm và tài moi chuyện người ta như Vũ Di.
Nghĩ tới những người bạn tò mò cùng phòng, đến lúc này mà Vệ Tử vẫn còn cảm thấy đau đầu. Hôm ấy, bọn họ cứ tìm mọi cách buộc cô phải nói ra xem rút cục mình có tình cảm với ai, còn nói nếu thành thật sẽ được hưởng khoan hồng, nếu chống lại sẽ bị nghiêm trị, nếu không nói thật sẽ dùng đòn tra khảo.
Nghe xong những lời kể rất chi tiết về việc qua lại giữa cô và Nhiệm Nam Hoa và Thời Viễn, bọn họ còn “tra tấn” Vệ Tử một hồi, lý do là vì muộn rồi mới nói cho họ biết, sau đó mồm năm miệng mười bàn cãi xem trong hai người: Nhiệm Nam Hoa ngang tàng, Thời Viễn sát thủ dịu dàng, ai sẽ thắng, Lưu Hiểu Tinh và Vũ Di còn đánh cược với nhau.
Chỉ có Dương Sương đứng ngoài lạnh lùng nói: “Cẩn thận kẻo cả hai đều thua cuộc đấy! Tớ thì cảm thấy cả hai người ấy đều không thành công.”
“Tại sao?” Ba người cùng hỏi, đến cả Vệ Tử cũng ngạc nhiên, chuyện của cô, sao Dương Sương lại có thể chắc chắn hơn cả chính cô. Còn Vũ Di và Lưu Hiểu Tinh cũng không dám coi thường trí tuệ của Dương Sương, vì cho dù có bị coi là “mồm quạ đen”, và được mệnh danh là “bà bói”, thì những lời dự đoán của Dương Sương thường rất đúng.
“Không tại sao cả, nếu không tin, cứ chờ đấy mà xem!” Dương Sương bắt đầu tỏ vẻ, mấy người đều hiểu tính tình của cô nàng, cũng thôi không truy hỏi nữa, vì thế mà Vệ Tử mới thoát nạn.
Người khác đối xử với mình thế nào thì mình đối xử với họ thế đấy, đối với những chuyện mà Cao Đình Đình không muốn nói với người khác, thì tất nhiên Vệ Tử cũng không hỏi gì thêm.
Nhưng ngay trong buổi tối hôm đó, điện thoại của Cao Đình Đình cứ réo liên tục, cô ta nhìn chiếc điện thoại mấy lần nhưng không nghe, cuối cùng để điện thoại ở chế độ rung rồi cho vào trong chăn.
Một lúc sau, chuông điện thoại bàn trong phòng lại vang lên, Vệ Tử nhìn về phía Cao Đình Đình, thấy cô ta vẫn giữ vẻ làm như không nghe thấy, cô đành phải đi tới nhấc máy.
“A lô?” Vệ Tử khẽ lên tiếng, vì căng thẳng nên giọng cô hơi lạc đi.
“Sao không nghe điện thoại của anh?” Từ đầu dây bên kia vọng đến tiếng một người đàn ông, vừa trầm vừa vang, chứ không trong như