Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.
h làm gì?” Dương Sương nhắc lại nguyên câu của Vũ Di, chỉ một gậy khiến cô nàng phải gục ngã, rồi nguýt lại Vũ Di một cái mạnh hơn, dùng vẻ cay độc rất riêng của người họ Dương trả miếng: “A Tử thì thiếu một sợi gân, còn cậu thì chẳng có sợi gân nào cả, đúng là đồ si tình mềm yếu, hễ thấy chàng trai nào được mắt một tí là quên hết tất cả.”
Vũ Di tức đỏ cả mặt, giơ nắm đấm lên định gây chiến, liền bị Lưu Hiểu Tinh giữ chặt lấy: “Thôi, được rồi đấy, các cậu muốn bị y tá lôi ra ngoài thật à?”
“Các cậu không thấy anh chàng họ Thời đó nói rất đúng sao? Vệ Tử gặp phải anh ta rất đen đủi, lần đầu tiên thì bị đập mũi vào cửa kính, lần sau thì say rượu, bây giờ thì bị đánh thành như thế này.” Dương Sương bình tĩnh trở lại, nói ra một lô những lý do.
Sao? Đây là những lý do khiến Dương Sương không thích Thời Viễn ư?!
Vệ Tử lại phải lên tiếng: “Tuyệt đối không phải như vậy! Mình bị va vào mũi trước, rồi say rượu và bị đánh xong mới gặp anh ấy!” Là cô không may mắn, được chưa, có liên quan gì đến người ta đâu?
“Dù sao thì cũng như vậy!” Dương Sương tỏ ra không muốn tiếp tục chủ đề này, bèn đưa ra một câu hỏi khác: “Còn hai anh chàng kia thì giải quyết thế nào?”.
Chuyện công tử mặt lạnh quay lại với người cũ khiến mọi người rất ngạc nhiên, tiếp đó chủ nợ nửa năm trước lại bất ngờ nhảy ra, tình hình này, chỉ có thể dùng một chữ để miêu tả, đó là “Loạn”.
Nhiệm Nam Hoa và Ngụy Hoa Tịnh quen nhau, điều này khiến Vệ Tử thấy rất bất ngờ, nghĩ đến món nợ mới đây với Nhiệm Nam Hoa, bất giác Vệ Tử chau mày lại, một lát sau, dường như cô đã quyết định xong, bèn đưa mắt kiên định nhìn ba người bạn cùng phòng một lượt.
Trước cái nhìn của Vệ Tử, ba người đều thấy chột dạ nhưng không dám mạo muội lên tiếng phá tan vẻ bí hiểm đó.
“Mình có một việc này muốn nhờ các cậu giúp.” Vệ Tử ngượng ngùng nói, đây là lần đầu tiên cô lên tiếng chính thức nhờ bạn bè giúp đỡ.
“Làm gì? Không lẽ cậu định bảo mỗi đứa bọn mình giải quyết giúp một anh à? Vậy mình có được chọn trước không?!” Vũ Di cười híp cả mắt.
“Đúng là đồ mê trai óc lợn!” Dương Sương lẩm bẩm, Lưu Hiểu Tinh nhăn trán lại, xen vào giữa hai người, vội lên tiếng trước khi những lời cãi vã nhau của họ lại bắt đầu: “Nói bừa gì thế, mình có bạn trai rồi!”. Nói xong, bèn hỏi Vệ Tử: “Vệ Tử, cậu có việc gì khó giải quyết, cứ nói ra, bọn mình sẽ cố gắng giúp.” Cố gắng giúp, không có nghĩa là làm những chuyện đi ngược lại đạo nghĩa, ừm, như kiểu bỏ chồng lấy người khác chẳng hạn.
“Vậy các cậu cho mình vay một ít tiền, mình phải trả nợ!” Vệ Tử vô cùng cảm động trước tình cảm và sự nhiệt tình của các bạn.
“Trả nợ? Không lẽ cái anh chàng Ngụy trong Ngụy Trung Hiền đến đòi nợ thật? Nửa năm trước cậu chưa trả tiền ăn cho anh ta à?” Cả ba đều ngạc nhiên, không ngờ, việc “cần nhờ” vô cùng khó khăn ấy lại là chuyện này.
Vũ Di ngay lập tức trút cơn tức giận: “Sao không nói sớm, khiến mình cứ hồi hộp, cậu không phải là không biết, mình nghèo đến nỗi chỉ có mỗi tiền, cần bao nhiêu, nói đi.” Nói rồi, làm ra vẻ như người có rất nhiều tiền.
“Cũng không cần nhiều lắm.” Vệ Tử nói ra một con số, “Không phải là để trả Ngụy Hoa Tịnh, mà là Nhiệm Nam Hoa, mình làm bẩn quần áo và xe của anh ta.” Vệ Tử kể vắn tắt chuyện mình say rượu cho các bạn nghe, trong đó có bỏ qua một vài chi tiết vụn vặt.
Ba người bạn lại quay sang nhìn nhau một lần nữa: “Cậu làm bẩn quần áo và xe của anh ta như thế nào?”.Trời ơi! Sao lại có chuyện quan hệ thân mật gần gũi đến thế! Rút cục là, kể từ khi rời khỏi trường đến nay Vệ Tử đã có bao nhiêu chuyện tình?
Vết thương của Vệ Tử hầu hết là ngoài da, thêm vào đó vì cô còn trẻ nên khả năng hồi phục rất nhanh, mấy ngày sau đó bác sĩ cho cô biết, cô có thể xuất viện, hơn nữa phòng bệnh đơn hiện giờ đang rất thiếu. Mặc dù Kỷ Vân - mẹ của Đinh Dật khuyên cô ở lại bệnh viện điều trị thêm một thời gian nữa, rằng bà có thể nói giúp cho cô, nhưng Vệ Tử nghĩ đến chuyện kỳ nghỉ dài nhân dịp Quốc khánh sắp hết, những người vào cùng đợt này đều đã đến cơ quan, không thể nào ở lại thêm được nữa, vì thế nhất quyết đòi ra viện.
Ngày cô ra viện, cả hai nhà họ Đinh và họ Thẩm, từ lớn đến bé đều có mặt, mở tiệc mời cơm hai mẹ con Vệ Tử, coi như cảm ơn một lần nữa. Gần chục con người ngồi kín cả một phòng, thêm ngôi sao bảo bối xinh đẹp - cậu bé Thẩm Tuấn, khiến cho không khí rộn ràng như đón Tết.
Đã gần năm mươi tuổi nên Hà Linh Tố biết thế nào là điều hơn lẽ thiệt, lúc trước tuy cũng xót con gái vì thương tích đầy mình, nhưng tới lúc này, trước sự chân thành của đối phương, bà không khỏi cảm động. Nhìn cảnh tượng cả nhà họ mấy thế hệ quây quần vui vẻ, trong lòng bà chợt thấy buồn.
Kỷ Vân ngồi gần Hà Linh Tố, nhìn thấy hết vẻ mặt của bà, tuy không biết rõ nguyên nhân nhưng thấy chỉ có hai mẹ con họ ở Bắc Kinh và tuyệt nhiên không hề nhắc gì đến bố của Vệ Tử nên cũng đoán được phần nào. Vì thế, vừa gắp thức ăn cho Hà Linh Tố, bà vừa cười, hỏi: “Nghe nói, chúng ta cùng nghề, tuy chuyê