Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

giọng của người trẻ tuổi.
“Gì cơ?” Nghe giọng nói lạ lẫm ấy, lập tức đoán ra người kia đã nhầm, cô bèn hắng giọng, nói: “Tôi là Vệ Tử, xin hỏi, ông tìm ai?”.
“Ơ?” Người ở đầu dây bên kia bèn thay giọng giận dữ bằng vẻ lịch sự hơn: “Phiền cô đưa giúp điện thoại cho Cao Đình Đình.”
Mặc dù người ấy đang nhờ vả, nhưng Vệ Tử lại có cảm giác như thể đang nghe mệnh lệnh, định cầm điện thoại đến đưa cho Đình Đình thì lại nghe người kia nói thêm một câu: “Nói với cô ta, nếu dám không nghe điện thoại, thì hãy tự gánh lấy hậu quả.”
Vệ Tử không biết làm thế nào, cô không hiểu gì, đành bịt ống nói, truyền đạt lại nguyên văn câu nói trên cho Cao Đình Đình.
Cao Đình Đình do dự một chút, nhưng rồi vẫn đón lấy điện thoại, mở miệng bằng giọng rất dịu dàng: “Có việc gì mà anh cứ gọi liên tục thế, vừa rồi em tắm, nghe thấy chuông điện thoại bèn chạy ngay ra, bọt xà phòng vẫn còn đầy trên người…”.
Những lời sau đó Vệ Tử không nghe rõ nữa, vì Cao Đình Đình lại ôm điện thoại chui đầu vào trong chăn.






Người bạn cùng phòng này đúng là kỳ quặc, Vệ Tử nghĩ thầm, rồi lắc đầu không muốn nghĩ nhiều về chuyện đó, ngày mai là ngày đi làm đầu tiên của cô, nhất định cô phải tới cơ quan với một tinh thần dồi dào phấn chấn nhất.
Sáng hôm sau, Vệ Tử dậy từ sớm, thu dọn xong bèn xuống dưới lầu mua đồ ăn sáng, tiện thể mua thêm cho cả Cao Đình Đình. Lúc ăn, hai người cùng nói chuyện: “Hai chúng ta đều là người của cục Chính trị, như vậy có nghĩa là thường xuyên gặp chủ nhiệm Cát rồi nhỉ?”.Nghĩ tới vị chủ nhiệm vừa biết hát vừa biết khiêu vũ này, Vệ Tử thấy nổi cả da gà, chuyện say rượu lần trước thật sự không muốn nhớ lại.
Cao Đình Đình nhìn cô một cái: “Sao mà như thế được? Chủ nhiệm Cát phụ trách cả cục Chính trị, những người ở văn phòng thì còn có thể tiếp xúc nhiều với ông ấy, còn các cô ở phòng Phiên dịch, bọn tôi ở phòng Tạp chí, đều là những nơi xó xỉnh, tép riu, trừ những khi hội họp, còn nếu không khó mà gặp được ông ấy.”
Thế thì tốt rồi, Vệ Tử cảm thấy nhẹ hẳn đi, nuốt miếng bánh trong miệng.
“Như phòng chúng tôi, chỉ khi nào có các hoạt động như phỏng vấn thì mới có cơ hội gặp được mọi người, tôi mới vào nên bọn họ bắt nạt ma mới, toàn phân cho tôi những việc như hiệu đính, dàn trang, toàn mấy việc mà những người khác không muốn làm.” Vì khác vị trí công tác nên Cao Đình Đình cảm thấy có ca cẩm than phiền với Vệ Tử về những điều này thì cô cũng không hiểu, có điều kể khổ với người khác, nhất là người không có xung đột về lợi ích cũng cảm thấy đỡ ấm ức đi rất nhiều.
“Tôi thấy cũng đúng, trẻ con bây giờ đều là con một, ở nhà làm gì biết những việc đó.” Một người khác cười khì khì, “A Phan, cô may mắn đấy, lâu rồi tổ chúng ta không có người mới.”
Phan Tuệ nãy giờ chỉ cười mà không nói gì, nghe câu này mới lên tiếng: “Mấy bà già này ghen với người ta chứ gì? Cô bé Vệ Tử rất được đấy.”
Có điều, nói gì bây giờ cũng còn sớm, mọi người cười rồi tản ra, ai lại bận việc của người ấy.
Mấy ngày liền Vệ Tử vẫn không tiếp xúc được với nội dung phiên dịch cụ thể, công việc hằng ngày ngoài quét dọn, vệ sinh thì là chạy đi chạy lại đưa và nhận công văn, lúc đầu Vệ Tử cũng rất sốt ruột, nhân thời gian nghỉ trưa bèn tìm gặp Phan Tuệ, hỏi: “Chị Phan, lúc nào thì để em bắt đầu công việc?”.
Phan Tuệ ngạc nhiên đáp: “Chẳng phải em vẫn làm việc đấy sao?”. Những người trong phòng đều đánh cược lòng nhiệt tình của cô nhiều nhất cũng chỉ được ba ngày, không ngờ một tuần trôi qua, cô vẫn hết lòng với công việc, khiến cho một số người bắt đầu thay đổi cách nhìn về cô.
“Không phải vậy.” Vệ Tử cân nhắc tìm từ để diễn đạt, nghĩ một lúc mới nói: “Chẳng phải trưởng phòng Dương nói là mọi người đều rất bận hay sao, đến lúc nào em mới giúp đỡ được?”.
“Chuyện này, vì em mới tới nên có thể chưa biết, công việc phiên dịch của chúng ta ở đây không phải theo giờ theo việc, có lúc rất bận, bận tới mức có gấp đôi người cũng làm không hết, nhưng có lúc lại rất rảnh, rảnh tới mức chẳng có việc gì để làm. Hiện tại, đang ở thời kỳ như vậy.” Phan Tuệ nhìn dáng vẻ hơi thất vọng của Vệ Tử, nói thêm một câu: “Nhưng yêu cầu của chúng ta đối với việc phiên dịch rất cao, trong thời gian này em cũng không phải là không có việc để làm đâu, mấy ngày nữa tổ trưởng có thời gian sẽ sắp xếp để bồi dưỡng về nghiệp vụ cho em.”
“Thật thế ạ?” Vệ Tử nghe nói thế rất mừng, qua tìm hiểu về các đồng sự sau mấy ngày làm việc, cô thấy ai cũng có những điểm mạnh khiến cô ngưỡng mộ, việc này làm cho một người cực kỳ không tự tin vào bản thân như cô càng cảm thấy mình bé nhỏ, có cơ hội để được bồi dưỡng về nghiệp vụ thì tốt quá rồi!
Phan Tuệ nhìn thấy phản ứng ấy của Vệ Tử, không nén được lắc đầu cười: “Đừng để người khác nhìn thấy vẻ vui mừng như thế khi được bồi dưỡng, kẻo không người ta lại bảo em lập dị đấy.”
Cô bé Vệ Tử ngoan ngoãn, phát huy truyền thống vẻ vang không biết thì hỏi: “Vì sao? Vậy những khi không có việc thì mọi người làm gì?”.
“Làm gì cũng được”, Phan T