Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341415

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1415 lượt.

làm gì chứ?
Phan Tuệ cười cười: “Chỉ mong là như vậy.”
Mặc dù trong cùng một tòa nhà, nhưng mọi thứ ở phòng Liên lạc Đối ngoại hoàn toàn khác với phòng Phiên dịch. Không giống với bầu không khí an nhàn yên tĩnh của phòng Phiên dịch, ở đây mọi người đều rất bận rộn, có người đang gọi điện thoại, có người đứng đợi chờ mở cửa, có người lại khoác túi vừa đi vào. Vệ Tử nhìn lên đồng hồ treo tường - mười giờ ba mươi phút sáng, tại sao giờ này mới có người đi làm?
Đến sau khi quen rồi thì Vệ Tử mới hiểu rõ, phòng Liên lạc Đối ngoại mà, nghe tên hiểu ngay, chủ yếu làm công việc liên lạc với bên ngoài, không những đi làm tự do, tan ca cũng rất tự do - khi có việc cần làm thì chỉ cần chào một câu là có thể đi được.
Khi người của phòng Liên lạc Đối ngoại tiếp xúc với người khác, với tư cách đại diện cho cả một cơ quan, mặc dù cũng có lúc phải nhờ vả người khác, nhưng đại bộ phận vẫn là khách quý được người khác giúp đỡ. Vì vậy ở đây mặc dù cấp bậc không cao, phạm vi không quá rộng, nhưng lại là nơi tranh giành của không ít người. Những người có thể trụ lại ở đây, hoặc là có nguồn gốc xuất thân khiến mọi người phải nể trọng, hoặc là dùng tiền hối lộ mà làm chơi ăn thật.
Đương nhiên những thông tin đó không phải do Vệ Tử tự thăm dò được, sở dĩ cô có thể nhanh chóng biết được nội tình, bởi cô may mắn có một người bạn tốt cùng phòng là Cao Đình Đình.
Cao Đình Đình hết lời khen ngợi sự may mắn của Vệ Tử: “A Tử, xin chúc mừng cô! Cô thật lợi hại, sau này phát đạt rồi, đừng quên quan tâm một chút đến tôi đấy nhé.”
Nghe Cao Đình Đình nói thế Vệ Tử hơi xấu hổ: “Đừng nói trước như thế, tôi cảm thấy việc này đối với mình chưa hẳn đã tốt.” Mặc dù chứng “trở ngại về ngôn ngữ” của Vệ Tử không đến mức nghiêm trọng, nhưng cô không giỏi nói chuyện với người khác, nhất là với người lạ, cô đâu có thích hợp với công việc liên lạc bên ngoài phức tạp đó?
“Xét về hai dạng người có thể đứng vững ở phòng Liên lạc Đối ngoại như cô nói thì tôi chẳng thuộc dạng nào cả.” Vệ Tử mặt mày ủ dột, cô khó khăn lắm mới có thể kiếm được một công việc như thế, nếu vì đổi vị trí công tác không đảm đương được mà bị sa thải thì thật oan ức!
Tiếng Anh không giỏi cô có thể quên ăn quên ngủ để học, dịch thuật không có kinh nghiệm cô có thể chịu khó luyện thêm, còn công việc liên lạc đối ngoại này cô phải học thế nào, phải luyện thế nào đây?
Nghe Vệ Tử than ngắn thở dài, Cao Đình Đình liền an ủi: “Cô đừng lo, làm gì có ai vốn có sẵn khả năng giao tiếp với người khác, cứ từ từ.”
Vệ Tử nghĩ đến sự lanh lợi của Cao Đình Đình mà thấy hơi ngưỡng mộ: “Thực ra tôi cảm thấy cô thích hợp với công việc này hơn tôi đấy.”
Cao Đình Đình cười cười: “Có lẽ vậy, song người ta không cho tôi cơ hội. Tôi đoán nhất định là chủ nhiệm Cát của Cục chính trị điều cô đi, cô hình như rất có duyên với ông ấy.”
Vệ Tử suy nghĩ trong giây lát: “Có lẽ thế.” Ở phòng Phiên dịch này cô chỉ biết hai nhân vật lãnh đạo, đó là Dương Kiệt và Cát Minh Thăng, nhưng Dương Kiệt chỉ phụ trách phòng Phiên dịch nên không có quyền điều Vệ Tử sang phòng Liên lạc Đối ngoại. Còn Cát Minh Thăng, ông ta rốt cuộc hợp với Vệ Tử ở điểm gì, lẽ nào là vì lần say rượu đó?
Nghĩ đến say rượu, Vệ Tử liền nghĩ đến Nhiệm Nam Hoa, không lẽ Cát Minh Thăng hiểu lầm quan hệ giữa cô và Nhiệm Nam Hoa nên mới để ý vào việc “quan tâm” đến cô? Suy nghĩ này khiến Vệ Tử toát hết mồ hôi, nếu đúng như vậy thì cô có cần đến sự “quan tâm” này không nhỉ?!
Vệ Tử đau khổ nói với Cao Đình Đình: “Hai chúng ta xin đổi nhiệm vụ cho nhau đi!”.
Cao Đình Đình cười khanh khách: “Cô nghĩ rằng cơ quan này là của nhà mình, nói đổi là đổi được chắc?”. Thấy Vệ Tử có vẻ như cha chết mẹ mất, do dự một lát, Cao Đình Đình mới mở miệng: “Thực ra tôi cũng sắp được điều động, chuyện của mấy ngày hôm nay, nói với cô trước là cô đừng có nói với người khác nhé.”
Nhìn thấy sự đắc ý trên khuôn mặt của Cao Đình Đình, Vệ Tử biết nơi đi của Cao Đình Đình tất nhiên rất vừa ý, nên sau khi nói một câu chúc mừng, cô tò mò hỏi: “Cô sắp chuyển đi đâu?”.
“Văn phòng Bộ.” Thảo nào, thì ra thiên tử ở ngay trước mặt mà không biết! Nếu đổi lại là Vệ Tử chắc chắn cô sẽ thấy da đầu tê dại, nhưng với Cao Đình Đình thì nhất định trụ vững, chẳng khác nào như cá gặp nước. Đây đúng là kiểu: Đối với người này thì tốt, đối với người kia thì xấu.
Tới lúc này, Vệ Tử bắt đầu cảm thấy khó xử với câu nói thiếu suy nghĩ “đổi nhiệm vụ” vừa rồi của mình, cũng phải, đến người như Vệ Tử mà còn có thể được điều tạm đến phòng Liên lạc Đối ngoại, thì người tài giỏi như Cao Đình Đình sao có thể làm việc mãi ở phòng Tạp chí được?
May mà Cao Đình Đình không để ý đến câu nói của Vệ Tử, con mắt nhanh nhẹn của cô ta chuyển hướng nhìn về phía Vệ Tử: “Bất kể cô muốn hay không thì công việc này tạm thời cô vẫn phải làm tiếp, trừ khi cô thôi việc.”
“Thôi việc?” Vệ Tử hoảng sợ: “Tôi sẽ không thôi việc!”. Phải vất vả lắm cô mới có được công việc này, dù khó khăn đến mấy cô cũng phải ở lại.
“Vậy thì cô cần cố gắng nâng cao khả năng thích nghi với môi