Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.
ự được cũng phải đến thắp hương cho cụ Ngụy trước, dù sao cũng không nên cùng Cao Đình Đình ra ngoài ăn uống vui chơi!
“Tại sao cô lại thế?”, Cao Đình Đình xị mặt ra, “Mấy người bạn kia của tôi đều không phải hạng tùy tiện linh tinh, tôi đã nói trước với mọi người rồi, tới lúc này còn sai hẹn thì cô bảo tôi phải ăn nói sao với họ đây!”
Vệ Tử chưa bao giờ thấy Cao Đình Đình tức giận như thế, hơn nữa lại là mình lật lọng trước, khó mà nói được, nhưng vẫn muốn giữ ý kiến: “Bạn bè của cô không biết tôi, làm sao có thể xem là sai hẹn được? Mình cô đi thôi, giải thích với mọi người rằng tôi có việc đột xuất phải giải quyết, cô thông minh thế nhất định có thể xử lý được mà!”. Mấy ngày làm việc ở cơ quan đã giúp Vệ Tử hiểu được rằng, khi cần nhờ người khác giải quyết một việc nào đó thì trước hết cần ăn nói dễ nghe một chút, Vệ Tử đang thử nói với Cao Đình Đình bằng những lời ngọt ngào.
Nào ngờ Cao Đình Đình vẫn không chịu thua, mặc dù giọng của cô nàng đã mềm xuống, song vẫn hết sức kiên định không lay chuyển: “Cô thực sự không muốn đi thì vừa nãy không nên nhận lời, bây giờ nói với mọi người rồi, cô bảo tôi phải làm thế nào đây?”.
Vệ Tử cúi đầu im lặng.
“Thôi được rồi, đành đến nhận tội với mọi người vậy, ai bảo cô là bạn cùng phòng với tôi chứ!”, giọng điệu Cao Đình Đình tỏ ra vô cùng bất mãn, chẳng khác gì như đang đi đến pháp trường vậy.
Vệ Tử ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của Cao Đình Đình, trong lòng cảm thấy không nỡ, mãi một lúc sau mới chậm rãi nói một câu: “Thôi, tôi đi với cô vậy, song nhất định phải về sớm đấy.”
Sắc mặt Cao Đình Đình lúc đó mới dịu trở lại: “Cô nghĩ là tôi dẫn cô đi làm cái gì chứ! Chỉ là ăn một bữa cơm, có thể về muộn sao?”.
Vệ Tử bị mọi người nhìn đến mức ngượng ngùng, đang định cúi đầu thì câu hỏi của người đàn ông kia khiến cô giật mình, ngẩng đầu lên - giọng nói này rất đặc biệt, cô nhất định không nhớ nhầm được, đó chính là người đã gọi điện thoại nói với Cao Đình Đình rằng: “Nếu dám không nghe điện thoại, thì hãy tự gánh lấy hậu quả.”
Nhớ lại tình hình hôm đó, quan hệ giữa người đàn ông kia với Cao Đình Đình hoàn toàn không phải kiểu quan hệ bình thường, Cao Đình Đình đến gặp người yêu, tại sao lại dẫn cô đi cùng? Còn người phụ nữ được gọi là “chị Ngụy” kia, chị ta có quan hệ như thế nào với họ, lẽ nào ông chủ hẹn hò còn cần dẫn theo cấp dưới ư?
Một loạt thắc mắc hiện lên trong đầu Vệ Tử, ít nhiều cũng hiện ra trên nét mặt và hẳn đã bị mấy người kia thấy được.
Chị Ngụy đứng dậy, đẩy đẩy người con trai trẻ tuổi ở bên cạnh: “Mọi người đã đến đông đủ rồi, cứ theo quy tắc cũ, Tiểu Trương, em chuẩn bị đi.”
Tiểu Trương lập tức đứng dậy sắp xếp, không lâu sau đã chuẩn bị xong, cái mà chuẩn bị xong là một bàn mạt chược - thì ra bọn họ đợi ở đây lâu như thế là để chơi bài với nhau!
Lúc này, Vệ Tử không biết có thể dùng từ nào để miêu tả mức độ ngạc nhiên của bản thân, không nén được, cô nhìn về phía Cao Đình Đình. Cao Đình Đình nhìn người phụ nữ kia nói với giọng nũng nịu: “Chị Ngụy, chị cũng sốt sắng quá, chúng ta còn chưa ăn cơm mà!”.
“Vậy ăn cơm trước đã”, chị Ngụy tuyên bố, rồi đưa tay ấn một cái nút ở bên cạnh, không lâu sau đã thấy nhân viên phục vụ bưng thức ăn đến.
Thức ăn rất ngon, mùi vị cũng rất thơm, nhưng kinh nghiệm trước đây mách bảo Vệ Tử rằng khi ăn nhất định cần thận trọng, không khí bữa ăn này quả thực vô cùng kỳ lạ, Vệ Tử chẳng có tâm trạng ăn uống. Cao Đình Đình cũng ăn rất ít, do đó mặc dù hai người ăn không nhanh, nhưng bữa tối vẫn được kết thúc khá sớm.
Sau khi bữa tối kết thúc thì bàn mạt chược chính thức được bắt đầu, Vệ Tử vốn nghĩ rằng bọn họ đã đủ người chơi bài rồi, đến khi bị Cao Đình Đình ấn ngồi xuống thì cô mới ngạc nhiên: “Chẳng phải là mọi người chơi sao? Mình làm sao chơi được!”. Mạt chược và tú-lơ-khơ đều là những trò Vệ Tử được mấy người bạn thân “xóa mù” cho hồi vừa bước vào năm thứ nhất đại học. Vệ Tử vốn không biết nhớ quân bài, cũng không biết tính bài, nhưng luôn rút được những quân bài tốt, ba người bạn thân vì thế đều bị thua dưới tay Vệ Tử. Tiền đánh mạt chược đều bị thua sạch, thua rồi chơi sang “tiến lên”, song vẫn thua, liền trong một tháng như vậy, thua đến mức Dương Sương là người không mê tín nhất cũng phải thở dài một tiếng rằng: “Không sợ đồ ngốc không biết chơi, chỉ sợ đồ ngốc bốc được bài tốt, chị em ơi, chúng ta nhận thua đi!”.
Từ đó trở đi, trong ký túc xá không chơi bài nữa.
Thế nhưng đó đã là chuyện xảy ra bốn năm về trước, còn Vệ Tử bây giờ về cơ bản không nhớ hết luật chơi bài nữa, làm sao có thể để đám người lạ này chứng kiến điều đó được?
Vệ Tử muốn đứng dậy từ chối, ngồi chơi bài có Cao Đình Đình, chị Ngụy và Tiểu Trương, còn người đàn ông được gọi là “thủ trưởng” lại đứng ở đằng sau, như thế được sao! Cho dù Vệ Tử không có con mắt tinh tường, nhưng vẫn có thể hiểu được kiến thức thông thường đó.
Không ngờ đúng lúc Vệ Tử định đứng dậy thì hai vai đột nhiên bị ghì xuống, hai bàn tay to khỏe ấn lên hai