Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.
ng thảm hại vừa rồi lại là của hắn.
Nhưng, điều mà Vệ Tử quan tâm không phải những chi tiết đó, vì chưa thể coi là quen thuộc với Ngụy Hoa Tịnh, nên trong lời nói Vệ Tử không dám bừa bãi, song lúc này cô không thể kìm được, bèn lên tiếng hỏi: “Bàn tay của người kia vừa rồi là do anh làm à?”. Cô phải chứng thực xem rút cục mình có phải bỗng nhiên trở thành siêu nhân không.
Ngụy Hoa Tịnh vẫn mỉm cười, mắt chớp chớp: “Cô nhìn thấy à?”.
“Sao cơ?” Vệ Tử không hiểu, “Làm sao tôi nhìn thấy được? Lúc đó tôi đứng quay lưng lại với ông ta!”.Cô không mọc mắt ở sau lưng.
“Nếu không nhìn thấy thì hãy coi như chưa xảy ra.” Nói xong, Ngụy Hoa Tịnh đưa mắt nhìn xung quanh, “Chỗ này không phải là nơi nói chuyện, cô ở đâu? Để tôi đưa cô về”, rồi hắn bước lên trước nhìn xem có chiếc taxi nào chạy qua mà trống chỗ không.
Vệ Tử vẫn chưa kịp nói gì thì một chiếc xe quen thuộc đã dừng ngay trước mặt, người trên xe mở cửa bước xuống, đi tới trước hai người.
“Nam Hoa, cuối cùng thì cậu cũng đến kịp, anh không đi xe, cậu đưa Vệ Tử về đi.” Nhìn thấy người đó là Nhiệm Nam Hoa, Ngụy Hoa Tịnh tỏ ra không hề ngạc nhiên chút nào trước sự xuất hiện đột ngột của anh ta, miệng vẫn nở nụ cười khi nói những lời này.
Vệ Tử vốn định từ chối, nhưng nghĩ đến tên yêu râu xanh ở trên xe buýt vừa nãy cô lại thấy sợ, mặc dù do dự nhưng không dám nói ra.
Cô chỉ thấy sau khi nói xong, Ngụy Hoa Tịnh đút hai tay vào túi quần rồi quay người rời đi, áo sơ mi của hắn bị gió thổi từ phía sau căng phồng lên thành một cái túi to, khiến dáng người vốn rất thẳng của hắn nhìn giống như bị gù, trông thật buồn cười, đồng thời, tấm lưng mang theo vẻ khôi hài đó chậm rãi bước trên con phố phồn hoa lại khiến người ta cảm thấy có phần cô đơn và hiu quạnh.
“Cô thích anh ấy rồi phải không?” Giọng nói đầy vẻ nghi ngờ và không cam chịu của Nhiệm Nam Hoa vang lên, Vệ Tử giật mình, vội thu tầm mắt lại, phồng mang trợn má nói: “Nói linh tinh gì thế!”. Anh chàng Nhiệm Nam Hoa này không nói được câu nào làm cô hài lòng cả.
“Không có ai hoàn mỹ cả, anh ấy không hợp với cô đâu.” Trong câu nói đó phần nhiều hàm chứa ngữ khí không mấy tin tưởng, Nhiệm Nam Hoa nói với vẻ nửa như du thuyết[1'>, nửa như kết luận.
[1'> Du thuyết: Thời xưa gọi chính khách đi thuyết khách là du thuyết, đi đến các nước, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục vua các nước áp dụng chủ trương của mình.
Nhiệm Nam Hoa nhíu mày: “Nói như thế nếu anh ấy tới bất cứ nơi đâu đều có người tình cũ đến gặp lại, cô cũng không quan tâm sao?”. Nhiệm Nam Hoa thấy mình dường như sắp quỵ xuống.
Vệ Tử mở to mắt ngạc nhiên: “Tại sao tôi phải quan tâm? Tôi không phải là bạn gái của anh ấy, anh ấy lăng nhăng hay không có liên quan gì đến tôi chứ?”. Người cần phải lo lắng là bạn gái hoặc người vợ trong tương lai của anh ấy mới đúng. Bởi vì thấy câu hỏi của Nhiệm Nam Hoa quá quái gở, nên giọng điệu của Vệ Tử cũng gay gắt hơn nhiều, nghĩ đến chuyện vừa nãy nếu không vì anh ta thì cô cũng không đến nỗi phải nhảy lên chiếc xe buýt kinh khủng kia, Vệ Tử càng thấy tức giận hơn.
Không ngờ, thấy Vệ Tử nổi cáu, nét mặt của Nhiệm Nam Hoa trái lại tỏ ra thoải mái hơn nhiều, anh ta không nói thêm gì nữa, chỉ quay người mở cửa xe: “Lên xe mau, tôi sẽ đưa cô về!”.
Thấy Nhiệm Nam Hoa thay đổi thái độ một cách khó hiểu, Vệ Tử hơi do dự, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên xe, trời ơi, xe buýt ở Bắc Kinh tại sao lúc nào cũng đông đúc vậy!
Tuy nhiên như vậy cũng có cái hay, đó là đến tận lúc đưa Vệ Tử về đến ký túc xá, Nhiệm Nam Hoa cũng không nhắc lại chuyện cô giúp việc để trừ nợ, còn về tiền, dường như đại công tử Nhiệm chẳng cần mấy trăm đồng đó của cô, đã thế, Vệ Tử quyết định lấy của nhà giàu chia cho nhà nghèo.
Thứ hai đến cơ quan, ngay lúc sớm Vệ Tử đã nhận được thông báo nói rằng cô được một nơi mượn tạm. Cô không biết phải làm sao trước thông tin bất ngờ đó, vừa mới quen với môi trường làm việc, thậm chí còn chưa chính thức triển khai công việc, tại sao lại phải đổi chỗ làm chứ?
Phan Tuệ bảo với Vệ Tử: “Bởi vì dạo này công việc không nhiều, cho nên rất nhiều người bị các bộ phận khác mượn tạm. Nhưng chưa hết thời gian thử việc như em thì đúng là trường hợp đầu tiên.”
Vệ Tử không hiểu rõ sắc thái tình cảm trong câu nói của Phan Tuệ, cho nên trong lòng vẫn hoang mang, Phan Tuệ thấy dáng vẻ đó của Vệ Tử thì không nhịn được cười: “Em lo lắng gì cơ chứ, đây là việc tốt, phòng Liên lạc Đối ngoại là nơi mà mọi người ai cũng muốn đến đấy.” Nhìn xung quanh không thấy ai chú ý đến hai người, Phan Tuệ liền nói nhỏ: “Tiểu nha đầu này thật không tồi mà, khai mau, là ai nói tốt giúp em?”. Thấy Vệ Tử mặt vẫn ngơ ngác, Phan Tuệ liền chuyển chủ đề: “Thôi được rồi, bất kể thế nào em cũng phải đi, sau này bọn chị phải tự lau bàn ghế và lấy nước rồi”, trong lời nói đó có chút nuối tiếc.
Vệ Tử lấy làm lạ, nói: “Chẳng phải chỉ mượn tạm sao? Sau này em sẽ quay về mà.” Phòng Phiên dịch cũng không thể nhàn rỗi mãi được, nếu không còn tuyển cô