pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.

ung Nguyên chỉ vào nó, khoa tay múa chân: “Đem dí vào người kẻ địch, sau đó ấn nút này là được.”
“Là như thế này à?” Tôi nói, không tự chủ được nghe theo chỉ đạo của hắn, ấn nút …
Giây tiếp theo, Chung Nguyên đổ gục xuống bàn.






Thi cử bao giờ cũng là sự tra tấn cả về tinh thần và thể xác sinh viên, tôi chìm nổi trong sóng gió cuộc thi, rốt cục cũng tới ngày nổi lên. Làm xong môn thi cuối cùng, tôi bước ra khỏi phòng, thở một hơi sảng khoái. Lúc này Chung Nguyên gọi điện tới.
Tôi: “Alo”
Chung Nguyên: “Thi thế nào?”
Tôi: “Vật lý làm không tốt lắm, chắc không lấy được học bổng.”
Chung Nguyên: “Không lấy được càng tốt.”
Hận, tôi đã sớm nghĩ hắn sẽ cười trên nỗi đau của người khác, tôi nhịn, nói thêm: “Chuyển chuyên ngành chắc cũng không được.”. Trường có quy định, nếu muốn chuyển chuyên ngành thành tích môn chuyên ngành phải được 10, thành tích của tôi còn kém.
Chung Nguyên trầm mặc một lúc, cuối cùng nói: ‘Đáng tiếc”
Tôi lại ngủ được một lúc, rạng sáng thì bị mắc quá phải tỉnh dậy, tuy rằng tôi chẳng muốn rời giường chút nào, nhưng đây là chuyện không thể nhịn được, thế là mơ hồ đứng dậy nghiêng ngả lảo đảo đi vào nhà vệ sinh. WC ở trong sân, lúc này trời đã gần sáng, ánh trăng chỉ còn nhàn nhạt, cũng mờ ảo như ý thức của tôi lúc này.
Tôi đi WC xong, quay về phòng, nằm xuống liền ngủ ngay, trong lúc mơ hồ hình như nghe có tiếng người giật mình kêu: “Đầu gỗ”, tôi nghĩ là ảo giác, là do trong tiềm thức của tôi sợ hãi người nào đó quá mà ra. Vì thế tôi chẳng để ý gì, tay chân sờ loạn xạ cố tìm một góc chăn, rạng sáng mùa hè trời hãy còn gió, tôi bị lạnh ngủ không ngon, nhưng sờ tìm cả nửa ngày cũng không sờ thấy chăn, thật kỳ quái, tối hôm qua rõ ràng có, chẳng lẽ bị Tiểu Nhị đá xuống giường rồi?
Thần kinh của tôi không thể không khôi phục lại một chút tỉnh táo, vừa định mở to mắt ngồi xuống nhìn cho kỹ thì thình lình cả người bị một bàn tay kéo giật vào lòng, sau đó người kia cả tứ chi quàng vào người tôi, cái chân to lớn còn đĩnh đạc gác lên người tôi, nghiễm nhiên coi tôi là cái gối ôm.
Bị một loại động vật có nhiệt độ ổn định ôm, cả người ấm áp hẳn, ý thức lại dần dần tiêu tan, tôi cũng chả thèm suy nghĩ coi người kia là Tiểu Nhị hay là Tứ cô nương, cứ thể ngủ ngon lành.

Sáng sớm hôm sau, tôi bị một trận ồn ào đánh thức.
Trong dãy phòng này có hệ thống cung cấp nước, lúc này có tiếng nước ào ào, chắc ai đó đang rửa mặt.
Có người hỏi: “Hai người bọn ho sao còn chưa tỉnh?” Thanh âm cục cằn, chắc là của đầu bếp.
Có người trả lời: “Ai biết, chắc đang triền miên ở đâu đó rồi.” Nói xong còn cười rất không có ý tốt, thanh âm nghe đáng khinh thế chắc là Tiểu Nhị.
Lại có người nói: “Coi như hết, hai người bọn họ cho dù có lòng đó chắc cũng không có gan chứ hả?” Tiếng của Tứ cô nương.
“Uy, mấy người, tối hôm qua có nhìn cái không nên nhìn không?” Tiếng Lão Đại.
Một giọng nam trung tính trình độ đáng khinh không kém gì Tiểu Nhị trả lời: “Không có nha, chúng tôi ngủ rất ngay ngắn.”
Tuy rằng bọn họ nói chuyện không đầu không đuôi, nhưng tôi tạm thời chưa muốn hiểu rõ làm gì, nhưng đột nhiên trong nháy mắt thần kinh mơ màng của tôi bị dội tỉnh.
Nhất Nhị Tứ đều ở ngoài, như vậy, như vậy … lúc này người đang ôm cứng tôi như bạch tuộc là thần thánh phương nào? Tôi tôi … tôi không gặp ma chứ?
Đừng sợ, nghe nói đa số ma chỉ dọa người chứ không ăn thịt, tôi kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng, vừa tự an ủi vừa cúi đầu nhìn cánh tay đang khoác lên người. Cái tay này thiệt là trắng, da dẻ nhẵn nhụi, ngón tay thon dài, móng tay đẹp, ồ, tay ma mà cũng đẹp ghê, mà sao thấy quen quen.
Tôi theo bàn tay xinh đẹp nhìn lên, cánh tay, bả vai … cảm giác có điềm xấu cứ dâng lên theo.
Sau đó, tôi thấy nghe một khuôn mặt quen thuộc hé ra.
Chung Nguyên đang cười toe toét cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt đen láy chứa đựng nét cười gian tà.






Đầu tôi nổ bùm một tiếng, này … thế này … làm sao lại thế này?
Tôi thất kinh chui ra khỏi lòng hắn, nhảy xuống giường, sau đó lắp bắp hỏi hắn: “Ngươi, ngươi, ngươi làm sao lại ở đây? Ngươi làm gì với ta?”
Chung Nguyên nhàn nhã nằm nghiêng, một tay chống đầu, tư thế nhìn mỹ miều như mỹ nhân ngư, hắn nhìn tôi, thản nhiên cười, đáp: “Cảm phiền em nhìn xem là phòng ai?”
Tôi nhìn quanh một chút, bỗng thấy xấu hổ kinh khủng, cái phòng này nhìn thì giống phòng chúng tôi, nhưng trong góc kia có vẻ là hành lý của bọn Chung Nguyên, điều này nói lên cái gì đây.
Chẳng lẽ tôi đi nhầm phòng? Tôi đột nhiên nghĩ tới rạng sáng này mơ mơ màng màng đi toilet, lúc ấy ngơ ngẩn quay về phòng, cũng không nhìn xem ai nằm trên giường … Nói như vậy là từ lúc đó tôi đã nằm trong phòng này ư? Không chỉ thế, tôi còn nằm ngủ rất mờ ám cùng Chung Nguyên, và quan trọng hơn là, ba người cùng phòng khẳng định đều nhìn thấy, trong đó có Tử Kiện …
Huhu, khóc không ra nước mắt …
Ăn xong điểm tâm, tám người chúng tôi thuê ha