Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

tiếp tục bóc hạt sen ăn.
Tôi đột nhiên phát hiện mình giỡn có quá đáng thật, kì thực chuyện liên quan tới mạng người đều là nguy hiểm khẩn cấp, Chung Nguyên có ý tốt cứu tôi, tôi chưa nói cám ơn lại còn ghét hắn vì xen vào chuyện người khác … Hơn nữa đùa như vậy là không đúng, để người khác lo lắng còn mình thì vui sướng nhởn nhơ, tôi thật là vô sỉ, quá vô sỉ đi!
Trời ơi, con sai rồi!
Thế là tôi túm lấy tay áo Tứ cô nương, nước mắt đang muốn trào ra: “Tao xin lỗi mọi người!”
Tứ cô nương không kiên nhẫn giựt tay ra, tiếp tục bóc hạt sen: “Đi, đi đi, mày nên giải thích với ai không biết sao, tránh xa tao ra!”
Sau khi bị Tứ cô nương ghét bỏ, tôi đứng lên, chột dạ lê từng bước về phía Chung Nguyên.






Tôi đi đến đuôi thuyền, cẩn thận ngồi cạnh Chung Nguyên.
Lúc này hắn đang ngồi xếp bằng, phụng phịu ngẩn ngơ nhìn chằm chằm mặt nước, quần áo trên người chúng tôi đã bị mặt trời hong khô rồi, nhưng gió lạnh thổi tới, tôi thực sự không nhịn được hắt xì một cái.
Chung Nguyên giật mình, không nói chuyện.
Tôi cọ cọ mũi, cười hì hì, lắc lắc cánh tay hắn, nói: “Cái kia … Thực xin lỗi nha …”
Chung Nguyên vẫn phụng phịu như cũ, không nói chuyện cũng không nhìn tôi, tôi biết là hắn rất giận, áy náy nói: “Thực xin lỗi, ta biết là ngươi tốt với ta, ta rất không hiểu chuyện … ta sau này sẽ không vậy nữa, ngươi đừng giận được không?”
Chung Nguyên dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ vẽ lên thân thuyền, như trước không nói gì.
Tôi cắn chặt răng, nói: “Nếu không ngươi trừ tiền lương của ta đi.”
Tay tôi run lên, một hạt sen rơi tòm xuống nước.
Tiểu Nhị lại hưng phấn la tiếp: “Hai người nha, vui vẻ quá đi, nhưng mà đầu gỗ à, mày cũng nên chú ý một chút, Lục Tiểu Công đang nhìn kìa!”
Tôi lập tức thấy không tự nhiên, mặt cũng đỏ lên, giống như … hai chúng tôi làm vậy, giống như … hình như quá mức thân mật …
Đang lúc do dự, Chung Nguyên lại thản nhiên quét mắt nhìn Tiểu Nhị một cái, không thèm để ý nói: “Đừng để ý cô ấy, chúng ta tiếp tục.”
Tôi: “…”
Tiểu Nhị, mày làm tốt lắm, Chung Nguyên rốt cục cũng mở miệng.
Thế là tôi cũng không chấp nó nữa, xoay qua cố gắng hầu hạ vị đại gia này. Tôi vừa bóc hạt sen vừa nịnh nọt cười: “Chung Nguyên, ngươi không tức giận nữa?”
Chung Nguyên mặt không thay đổi: “Em nói xem?”
Tôi nhét một hạt sen vào miệng hắn: “Ta thấy, ngươi là người có tấm lòng rất rộng lớn, ha ha ha …”
Chung Nguyên không hề khiêm tốn, thản nhiên nhận lời khen ngợi của tôi, còn chêm vào: “Muốn biết lòng anh tốt hay không, làm một việc anh sẽ không giận nữa.”
Tôi cảnh giác hỏi: “Việc gì? Cái gì đấy?”
Chung Nguyên không nói gì, lại nhếch miệng, lộ ra nụ cười điên đảo chúng sinh.
Năm phút sau.
Trên đầu tôi đội lệch một cái lá sen to đùng, miệng ngậm một cái đài sen rất dài, hai tay chụm trước ngực theo bộ dạng cún con, mặt nhìn thẳng vào màn hình di động.
Chung Nguyên giơ di động, cười tủm tỉm nhìn tôi: “Đẫu gỗ, cười nào.”
Thế là tôi nhếch miệng, còn không quên cắn chặt cái đài sen kia, sau đó cười thê thảm.
Cạch một tiếng, di động của Chung Nguyên đã ghi lại khoảnh khắc lịch sử này của tôi, lớn tới tuổi này trải qua rất nhiều chuyện dọa người, mỗi lần như vậy tôi đều ghi nhớ bộ dạng mất mặt của mình vào trong não, chỉ có lần này bị người ta chụp lại trong di động. cho nên nói, lần mất mặt này của tôi thật là xuất chúng, đột phá, thay đổi bản chất.
Tôi nhìn tấm ảnh bấn loạn khiến người ta rơi nước mắt trong di động Chung Nguyên, hoàn toàn hỗn loạn.
Sau này, khi tôi để kết hôn với thằng cha này, hắn cực kì tàn ác đem tấm hình cún con của tôi rửa ra đóng vào khung gỗ, sau đó đem khung đóng trên đầu giường, mỗi ngày sắp đi ngủ đều chiêm ngưỡng.
….
Qua mấy ngày ở chung, tôi rút cục thấm thía những lời Tử Kiện nói, bạn cùng phòng của anh toàn là quái nhân. Tử Kiện với Chung Nguyên thì khỏi nói rồi, ngay cả người qua đường Giáp và người qua đường Ất cũng làm cho tôi phải nhìn với cặp mắt khác xưa.
Hai anh người qua đường này đều là sinh viên học viện máy tính, nhưng bọn họ là hai người theo trường phái cực đoan. Người qua đường Giáp là một thiên tài hacker, hắc tới trình độ nào tôi không rành, nhưng nhìn biểu hiện lúc Chung Nguyên kể chuyện anh ấy làm hacker rất khen ngợi nên tôi tin ngay.
Chung Nguyên là thằng cha hư hỏng, nhưng lời nói của hắn cũng có uy lực, ánh mắt của hắn vốn nhìn trên trời, có thể được hắn khen ngợi thì chắc chắn phải rất tốt. bản thân Chung Nguyên miễn cưỡng cũng có thể là một hacker, vượt tường xâm nhập gì đó cũng dễ dàng, nghe nói người qua đường Giáp từng bị hắn đột nhập tài khoản, nhưng hình như không thành công, lại nghe đồn trước kia Chung Nguyên bị ba hắn bắt học đủ thứ môn thượng vàng hạ cám gì đó, trong đó bao gồm máy tính.
Nói như vậy thì Chung Nguyên cũng được coi như bác học, đương nhiên giống bác học hơn cả bác học còn một người nữa, chính là người qua đường Ất.
Nếu nói người qua đường Giáp là thiên tài thì người qua đường Ất là