Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.

g vô tình đảo qua trước ngực tôi, hắn khinh thường cười cười, nói: “Anh nhìn lén em chỗ nào? Anh nhìn em không bằng tự nhìn bản thân còn hơn, tốt xấu gì anh còn có cơ ngực, em có cái gì nào?”
Tôi: “…”
Cái này thì tôi thực sự cảm thấy quá phẫn uất rồi.

Tôi tự nhốt mình trong phòng, xoay qua quay lại trước gương, đáng giận, đựa vào cái gì nói tôi không có, rõ ràng tôi là lớn nhất cúp A, thằng cha Chung Nguyên này nhất định là cố ý, cố ý khinh bỉ tôi, cố ý làm cho tôi tự ti.
Không được, tôi muốn trả thù.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cũng không biết đối phó hắn cách nào, cuối cùng đành gửi tin nhắn cầu cứu Nhất Nhị Tứ. Tôi ngồi soạn tin gửi đi, nội dung là: “Làm sao để một tên con trai trở nên tự ti?”
Chỉ chốc lát sau, Tứ cô nương trả lời: “Hỏi Tiểu Nhị.”
Lại một lát sau, Lão Đại reply: “Tiểu Nhị sẽ cho mày đáp án hay nhất.”
Tôi đứng ngồi không yên đợi gần nửa giờ, Tiểu Nhị mới chậm chạp nhắn lại, nó nói: “Cười nhạo hắn yếu sinh lí”
Tôi: “…”
Được rồi, tôi quyết định làm theo lời nó.






Đằng sau nhà tôi có một mảnh đất trống, được ba tôi tận dụng làm thành vườn trồng rau. Trong vườn đủ các loại rau dưa, tuyệt đối là thực phẩm thiên nhiên tươi sạch. Lúc ở thành phố B tôi có lần mua mấy quả cà chua dùng phân hóa học kích thích, cảm giác lúc đó là, mở mắt ra thì biết mình ăn cà chua, nhưng hễ nhắm mắt lại không biết là mình có đang ăn hóa chất gì gì không.
Thế nên khi nhìn thấy cà chua do ba tự trồng, tôi vô cùng xúc động. Lúc ấy ba tôi rất hoảng, vỗ đầu khuyên tôi: “Nha đầu, chỉ là mấy trái cà chua thôi mà, phải biết giữ gìn khí tiết chứ?” [khí tiết có vẻ to tát quá =.='>
Hôm nay tôi cầm tay trái miếng dưa vàng, tay phải là cà chua, khoái trá ngồi ăn, vừa ăn vừa đoán xem hôm nay thằng cha Chung Nguyên này lại muốn giở trò yêu quái gì. Ăn xong cơm trưa đã đi ra ngoài, bây giờ là chạng vạng rồi, còn chưa về nha. Tôi hỏi hắn đi làm gì, hắn cứ thần thần bí bí nói, đến lúc đó em sẽ biết, làm như đi làm công tác mật không bằng.
Tuy rằng rất khinh bỉ cái sự lén lút của hắn, nhưng một ngày không có Chung Nguyên là một ngày không có áp bức, tôi phải trân trọng thời gian này mới được. Thế là tôi treo một cái võng dưới tàng cây ngô đồng, nằm lên đu đưa qua lại, vừa ngắm hoa ngô đồng vừa hưởng thụ dưa vàng và cà chua.
Đột nhiên một bóng người chặn tầm mắt lại.
Trương Húc đang đứng bên cạnh, hơi cúi người nhìn tôi.
Trương Húc lại bày ra vẻ mặt ngượng ngùng của con dâu mới, tôi chỉ thấy nổi điên, u oán liếc nhìn giỏ lê trên bàn, một đám lê tươi ngon như đang vẫy gọi: “Mau tới ăn đi, mau ăn đi nè …”
Trương Húc hạ quyết tâm rất lớn, giương mắt lên nhìn thẳng vào tôi, nói: “Mộc Đồng à, thực ra anh muốn hỏi, em và Chung Nguyên … là quan hệ người yêu à?”
Tôi: “…”
Tôi nghĩ anh ấy định nói cái gì kinh thiên động địa ghê gớm lắm, kết quả nhăn nhó méo mó cả nửa ngày trời thì ra là hỏi chuyện nhảm nhí giữa tôi với Chung Nguyên. Tuy rằng chuyện của tôi với Chung Nguyên đã bị phần lớn mọi người thừa nhận là sự thật, nhưng dựa theo nguyên tắc làm người thực thà, tôi dĩ nhiên phải phủ nhận, lắc đầu đáp: “Làm sao lại thế được.” Như bây giờ cả ngày bị hắn tra tấn chết đi sống lại, nếu trở thành bạn gái hắn, trời đất, không dám tưởng tượng tiếp luôn.
Trương Húc có vẻ không tin: “Nhưng mà …”
“Chúng tôi đúng là không phải quan hệ bạn trai bạn gái” Một tiếng nói đột nhiên vang lên, tôi nhìn lại, Chung Nguyên đang đi vào sân, trong tay còn cầm theo một gói to. Hắn đến gần, đứng lại, liếc nhìn tôi một cái rồi mới mỉm cười quay đầu nhìn Trương Húc, nói: “Chúng tôi chẳng qua là quan hệ nhìn thấy hết trơn thôi hà.”
Tôi: “…”
Tôi chỉ có thể nói, thằng cha này mà mở mồm ra là chả hay ho gì.
Trương Húc trừng lớn mắt, nhìn Chung Nguyên rồi lại nhìn tôi, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần: “Hai người …”
Chung Nguyên vẫn tiếp tục duy trì cái giọng nọc rắn, mỉm cười: “Hai người chúng tôi thế nào có liên quan tới anh bạn sao, nếu anh bạn muốn biết, tôi có thể tiết lộ một chút, ví dụ” hắn đột nhiên quay đầu, nhìn tôi gian gian cười cười, nói: “Ví dụ, uhm, Đầu Gỗ đã khẳng định của tôi rất là nhỏ.”
Tôi: “…”
Hiểu được Chung Nguyên đang ám chỉ cái gì, tôi chỉ dám cúi đầu, mặt đỏ bừng bừng. Chung Nguyên, ngươi đúng là cầm thú, lời này cũng nói ra được, danh tiết của ta, trong sạch của ta, bị hủy trong tay ngươi hết rồi.
Tôi hồi phục lại tâm trạng ngượng ngùng, ngẩng đầu định giải thích một chút đã thấy Trương Húc bỏ chạy mất dạng.
Tôi tức giận trừng mắt Chung Nguyên, bất mãn nói: “Tại sao nói với anh ấy như vậy?”
Chung nguyên bình tĩnh cười: “Anh nói cái gì?”
Tôi chán nản, không có dũng khí nói lại mấy chuyện đó, mắc cỡ đỏ mặt, quay đi không để ý tới hắn.
Chung Nguyên đi đến ngồi lên võng, nhích lại gần tôi, hắn huých huých tay tôi, nói: “Nè, đừng nói với anh em không nhận ra, Trương Húc có ý với em đó.”
Tôi dịch qua một bên, né tránh hắn: “Hình như có một chút, nhưng mà …”
“Cho nên” Chung Nguyên ngắt lời tôi “Anh giúp


Old school Easter eggs.