Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
một nụ cười mà xóa hết oán thù đi, tôi và anh ta ngồi cùng một chỗ cũng chả thấy có cảm giác khó chịu, trái lại anh ta lại cứ lắp ba lắp bắp như con dâu mới bị ngược đãi vậy. Tôi thấy rất kì cục, lúc trước chả biết ăn trúng cái gì mà coi trọng anh ta dữ vậy, bây giờ mở to hai mắt mà nhìn kỹ, anh ấy còn chưa đẹp bằng Chung Nguyên, thằng cha kia tuy hư hỏng, nhưng nói chung là lời nói với hành đều rất dứt khoát và sảng khoái.
Quả nhiên là người nên được so sánh, Chung Nguyên ngươi thấy chưa, hóa ra trong một đống khuyết điểm của ngươi cũng có một hai chỗ xem tạm là ưu điểm được …
Kỳ quái, tại sao vừa nghĩ tới Chung Nguyên, trong đầu tôi lại nhảy ra mấy cái dự cảm không tốt lắm, chẳng lẽ bị hắn ngược đãi tới nỗi hoang tưởng luôn rồi?
Họp lớp rất đơn giản, chính là ăn chơi nhảy múa tẹt ga, mấy lần họp lớp lúc nghỉ đông, tôi bị bệnh không đi, đây là lần đầu tiên tham gia sau khi vào đại học. Một số giáo viên trung học cũng được mời tới, tôi với Trương Húc, là môn sinh đắc ý của các thầy cô, nên được xếp ngồi chung bàn với các cụ, đương nhiên, tôi là sau khi thi đại học mới được phong làm môn sinh đắc ý.
Chỗ chúng tôi liên hoan là một đại sảnh lớn, tôi vừa mới cầm cái chân gà gặm một miếng, thình lình ngẩng đầu lên, nhìn thấy cách đó không xa một hình ảnh quen thuộc, nhất thời sợ tới toát mồ hôi lạnh.
Nụ cười gian ác kia, ánh mắt lạnh lẽo kia …
Tôi gặm cái chân gà, ngửa mặt thở dài, Chung Nguyên, vì sao âm hồn ngươi không tiêu tan đi …
Nói chung là vẻ ngoài của Chung Nguyên quá sức mị dân, hơn nữa hắn lại là người rất dễ hòa đồng, bởi vậy chẳng bao lâu, nữ đội trưởng thời trung học của tôi đã ngồi cạnh hắn, cùng hắn nói chuyện trên trời dưới đất. Hai người bọn họ vừa nói vừa nhìn về phía tôi, tôi sợ tới mức gắp rau cũng gắp không xong.
Quả nhiên, không qua mấy phút, nữ đội trưởng lôi kéo Chung Nguyên qua bàn của tôi, nói với mấy thầy cô: “Đây là bạn học của Mộc Đồng, Chung Nguyên, hôm nay đi cùng Mộc Đồng tới.”
Tôi yên lặng nuốt nước miếng, có thiên tài mới đi cùng hắn đến.
Chung Nguyên cung kính cúi người, lễ phép chào hỏi. Sự thật chứng minh không ai nỡ cự tuyệt một người biết nịnh. Cô chủ nhiệm lớp tôi đánh giá Chung Nguyên một lượt xong liền kêu chủ quán mang thêm một cái ghế để cạnh cô, mời Chung Nguyên ngồi xuống. Thế là môn sinh đắc ý tôi đây thành công bị chèn sang một bên.
Tôi bất mãn thấp giọng hỏi: “Sao ngươi tới đây?”
Chung Nguyên cúi đầu cười: “Nhàm chán, vô đây góp vui.”
Chung Nguyên cũng không nhiều lời, nhận chén rượu uống sạch, uống xong còn nhướn mày nhìn tôi, thuận tiện vươn đầu lưỡi liếm liếm rượu còn dính trên môi, ánh mắt của hắn lúc này có chút mê hoặc, môi sáng bóng, bộ dáng sao lại đẹp thế nhỉ.
Tôi ho khan một tiếng, nhỏ giọng hỏi hắn: “Hay là, ngươi giúp ta chắn rượu đi?”
Chung Nguyên nhếch miệng, cười nói: “Tại sao anh phải giúp em?”
Tôi cắn răng, đau lòng nói: “Miễn hai ngày tiền cơm, thế nào?”
Chung Nguyên bật cười: “Không được, anh thiếu tiền tới vậy à?”
Tôi có chút không hiểu: “Vậy làm sao giờ?”
Chung Nguyên nghiêng đầu nhìn di động của chủ nhiệm: “Anh thích cái kia.”
Tôi nắm tay, đau đớn nói: “Đại ca à, ngươi xảo trá vừa thôi, di động đó đắt lắm …”
“Dây treo cơ” Chung Nguyên ngắt lời: “Dây treo đó hình như là thêu hình chữ thập.”
Tôi nhìn kĩ dây treo của cô chủ nhiệm, quả thực thằng cha Chung Nguyên này mắt mũi nhìn quái lạ thật, tôi hào phóng vỗ vai hắn: “Tốt, tốt, quay về ta cũng thêu cho ngươi một cái.”
Chung Nguyên giống như đứa trẻ ngây ngốc: “Anh muốn cái thật lớn.”
Thế là Chung Nguyên bắt đầu giúp tôi chắn rượu.
Tôi kính rượu mấy thầy cô xong đã thấy người lâng lâng phiêu phiêu trên mây rồi, tứ chi mềm oặt như đất sét, đành phải tựa vào bàn. Bên tai đầy tiếng nói: “Mộc Đồng không thể uống, ly này tôi uống thay”, “Ah, Mộc Đồng có nhắc tới bạn, lúc trung học được bạn chăm sóc” linh tinh cả lên, đáng tiếc đầu óc tôi đã hoàn toàn đình công, không thể hiểu được là đang nói cái gì, hiện giờ tôi giống như cái máy hỏng, có thể nghe được nhưng không thể phân tích xử lý.
Một lát sau, có người đỡ tôi dậy, sau đó tôi thấy mình tựa vào cái gì đó mềm mại, nhưng cũng rất vững chắc, vai của tôi bị người nào đó nắm chặt. Tôi ngẩng đầu, mờ mịt nhìn lên, thấy một cái cằm, thật là trắng trẻo, đường cong thiệt đẹp. Tay của tôi không chịu ngoan ngoãn giơ ra, vuốt cái cằm đẹp đẽ kia. Chung quanh truyền đến một trận cười, hình như còn có người nói: “Mộc Đồng, bạn say tới vậy rồi mà còn chọc ghẹo người ta được à.”, còn có người nói: “Chung Nguyên, bạn đừng giả ngây cười nữa, ly này phải uống” …
Tôi chỉ nghe thấy tiếng ăn uống ùng ục gì đó, rồi thấy tay mình bị người khác nắm lấy, rất chặt.
Tôi ghé vào lòng người này ngủ một chút, sau đó lại bị đánh thức. Hình như có người đòi đi karaoke, lại có người không muốn đi, tôi mơ mơ màng màng mở to mắt, nhìn thấy ly rượu la liệt trên bàn, trong đầu tự nhiên trỗi dậy cảm xúc kì lạ, liền cầm lấy ly, ngửa đầu