Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Kia, Tổng Giám Đốc !

Người Kia, Tổng Giám Đốc !

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/818 lượt.

ặt tay anh.
Nhìn cô như vậy, thì làm sao Liễu Kiệt tin cô là không có việc gì được chứ. Anh không nói hai lời, lập tức hai tay ôm lấy cô.
“Bác trai, bệnh viện gần nhất ở đâu ?” Anh vội vàng quay đầu, có chút thất thố hô to.
Vẻ mặt con gái tái nhợt, cắn răng nhịn đau làm cho Vương Đại cũng sợ hãi không thôi, ông giật mình lăng ngốc đứng tại chỗ, nhất thơi không có phản ứng.
“Ai nói cho tôi biết bệnh viện gần nhất ở đâu không ?” Liễu Kiệt điên cuồng hét lên, so với người thong dong nói chuyện, không chút hoang mang lại thản nhiên lúc trước hoàn toàn khác biệt, giống như là hai người vậy.
“Bác ra mở xe, nhanh đi ra” Vương Đại nhanh chóng hoàn hồn, sau đó là chạy nhanh ra cửa.
Liễu Kiệt cũng lập tức ôm Hải Nhi đi ra, mà vương mẹ cũng vội vàng đi theo sau.






“Bị động thai”
Trong phòng cấp cứu ở bệnh viện, sau khi bác sĩ kiểm tra chẩn đoán xong thì lạnh lùng nói ra tình trạng của Hải Nhi, làm cho mọi người đang vây quanh giường bệnh sợ tới mức trợn mắt há mồm.
“Động thai ?” Mọi người trăm miệng một lời bật thốt lên hỏi, biểu hiện trên mặt là khiếp sợ và không thể tin được.
“Mọi người cũng không biết sao ?” Bác sĩ lạnh lùng thản nhiên liếc mấy người đó một cái.
Liễu Kiệt cùng những người khác không hẹn mà cùng lắc đầu một lúc.
“Nằm viện ?” Anh bị tuyên bố thình lình của bác sĩ doạ cho chết khiếp, nháy mắt vẻ mặt cứng đờ, sắc mặt trở nên trăng bệch.
“Vì sao lại phải nằm viện ?” Anh nhìn cằm chằm vào bác sĩ hỏi, cả người vẫn không thả lỏng được “Tình trạng của cô ấy rất nghiêm trọng sao ? Sinh mệnh đứa trẻ có nguy hiểm sao ? Nếu đứa trẻ ảnh hưởng đến mạng sống của người mẹ thì chúng tôi không cần đứa trẻ nữa”
Anh nhanh chóng kiên định ra quyết định.
Sắc mặt Hải Nhi vẫn tái nhợt, trên đường từ nhà đến bệnh viện cô đau đớn khủng khiếp như vậy, nhất định tình trạng của cô còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng nữa, cho nên bác sĩ mới cho cô ấy nằm viện. Nếu như đứa trẻ có nguy hiểm, vì tránh phải tốn thời gian cứu đứa trẻ mà có thể sẽ liên lụy đến an toàn của người mẹ, thì anh tình nguyện mất đứa trẻ này ngay bây giờ, chứ không để cho Hải Nhi có một tia nguy hiểm nào cả.
“Liễu Kiệt ?” Không ngờ anh lại nói ra như vậy, làm cho Vương Hải Nhi khiếp sợ nhìn về hướng anh. Anh không cần đứa con này ư ?
Vẻ mặt anh nghiêm túc kiên định nhìn cô.
“Con sau này còn có thể có, anh không cần em phải mạo hiểm như vậy” Anh nắm chặt tay cô, nhìn cô không chớp mắt.
Cô dùng sức lắc đầu, hoảng sợ làm cho nước mắt kìm nén nay trào ra “Em không muốn, đây là con chúng ta, em muốn cứu nó, Liễu Kiệt, em muốn cứu con” Cô cầm lấy tay anh, khóc lóc cầu xin.
“Hải Nhi…”
“Bác sĩ, tình trạng của con gái tôi nghiêm trọng như vậy sao ?” Vương mẹ sốt ruột quay đầu hỏi bác sĩ.
“Bác sĩ, tất cả là do tôi sai, xin bác sĩ cứu lấy con gái tôi, cứu lấy đứa con trong bụng nó, cứu lấy cháu ngoại tôi, van xin bác sĩ” Vương ba kích động nắm tay bác sĩ cầu xin.
“Bác sĩ…”
“Bác sĩ…”
Bác sĩ chậm rãi nâng tay lên ý bảo im lặng, làm cho Vương mẹ, Vương ba không hẹn mà cùng nhau im lặng “Tôi có nói người mẹ và thai nhi có nguy hiểm sao ?”
“Này…ý là con bé không sao hết ? Đứa trẻ cũng không sao hết ?” Vương mẹ sửng sốt một chút, nhịn không được hai mắt mở lớn hỏi.
“Thế vì sao con bé phải nằm viện ?” Vương ba khó hiểu hỏi câu tiếp theo.
“Cô ấy động thai thì phải nằm viện an thai chứ còn làm gì” Vẻ mặt bác sĩ lạnh lùng nói ra nguyên nhân.
“Thật là, vậy vì sao bác sĩ không nói ra ngay từ đầu cho chúng tôi biết ? Doạ chết chúng tôi rồi !” Vương ba thở ra một hơi nhẹ nhõm, vỗ ngực oán giận.
Nhưng bác sĩ chỉ thản nhiên nhìn ông một cái, sau đó trầm mặc xoay người rời đi.
Bởi vì bác sĩ quá lạnh lùng, không thể oán giận lên đầu bác sĩ được, nên Vương ba đem toàn bộ tức giận đổ lên đầu Liễu Kiệt.
“Oắt con !” Ông lên tiếng mắng to “Đều do anh nói cái gì mà nguy hại cơ thể mẹ, không cần đến đứa trẻ nữa, báo hại chúng ta cứ nghĩ Hải Nhi có gì nguy hiểm. Cái tên oắt con này, miệng chó không thể khạc ra ngà voi, trời sinh mạng xui xẻo, nếu không phải anh…”
“Ông nói đủ chưa ?” Vương mẹ nhịn không được đánh gãy lời ông “Hải Nhi bị động thai, phải nằm viện, tất cả không phải do ông gây ra sao ? Nếu ông không phản đối hai đứa nó yêu nhau, lại muốn chia rẽ chúng nó, thì hôm nay làm gì có chuyện như thế này xảy ra ? Tất cả nên trách ông, ông không hiểu biết rồi còn trách cứ Liễu Kiệt là sao ?”
“Nhưng cậu ta…”
“Cậu ta thế nào ?” Bà lại mạnh bạo đánh gãy lời ông “Liễu Kiệt đẹp trai, lại có tiền, có địa vị, có năng lực, còn vô cùng yêu thương con gái chúng ta. Ông cũng thấy tình hình vừa rồi đấy, tôi hỏi ông, có một con rể như vậy, thì ông còn bất mãn cái gì nữa ?”
“Tôi…”
“Ông thế nào ?” Vương mẹ tức giận trừng ông một cái “Muốn nói cậu ta không đánh lại ông, không có năng lực chăm sóc con gái sao ? Người có mắt, có hiểu biết võ thuật là thấy được, vừa rồi cậu ta luôn nhường ông, giữ mặt mũi cho ông, đừng nói với tôi là