Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Kia, Tổng Giám Đốc !

Người Kia, Tổng Giám Đốc !

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/824 lượt.

ông không biết đấy nhé !”
“Bà…” Vương ba muốn nói cái gì đó, đáng tiếc ông chưa kịp lên tiếng đã bị bà xã yêu quý bỏ qua.
“Tôi như thế nào ? Bây giờ ông cũng không hài lòng với tôi nữa phải không ? Ông nói đi !”
Hai người ồn ào rốt cuộc cũng thành công gây sự chú ý của các cô hộ lý, một cô hộ lý mặt lạnh lùng tiến lên “Nơi đây là phòng cấp cứu, muốn ồn ào thì làm ơn đi ra ngoài”
“Thực xin lỗi, xin lỗi” Vương mẹ nghe vậy vội vàng gật đầu xin lỗi.
“Thực xin lỗi” Vương ba cũng theo khom người xin lỗi.
“Bác trai, bác gái, có thể thay cháu chăm sóc Hải Nhi một lúc được không ? Cháu đi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy” Đột nhiên Liễu Kiệt nói chen vào.
“Cái thằng oắt con này nói cái gì vậy hử, Hải Nhi là con gái ta, mày dựa vào cái gì mà nói…” Vương ba khó chịu trừng mắt hét lên với anh, kết quả là lời nói chưa xong đã bị bà xã yêu quý đá cho một cước.
“Ông đi làm đi”
“Tôi ư ?”
“Ông không phải nói Hải Nhi là con gái ông sao ? Hay là để cho con rể của chúng ta đi làm cũng được”
Vương ba vừa nghe bà xã yêu nói như vậy, thì hung hăng liếc Liễu Kiệt một cái, sau đó xoay người bước đi.
“Tôi đi được chưa” Mặc dù trong lòng ông đã chấp nhận con rể này, nhưng ngoài miệng ông lại không thừa nhận.
Oắt con này thật sự là to gan, còn chưa đón tiếp vợ chồng bọn họ cho ra trò đã làm cho con gái yêu quý mang thai, tên khốn kiếp này, để xem sau này ông trị anh thế nào cho anh biết.
Ông xã yêu ngang bướng vừa đi thì Vương mẹ lập tức chạy đến xem con gái, bà vừa lo lắng vừa đau lòng vuốt nhẹ trán và hai má con gái “Con thấy thế nào ? Còn đau nữa không ?”
Vương Hải Nhi lắc đầu “Con đỡ nhiều rồi”
“Con bé này muốn doạ chết người ta đúng không ?”
“Mẹ, con xin lỗi”
“Không cần phải xin lỗi, nhưng dưỡng thai là chuyện rất vất vả, vì đứa trẻ cũng là vì chính mình, con phải kiên nhẫn một chút biết không ?”
“Vâng ạ” Vương Hải Nhi ngoan ngoãn gật đầu trả lời.
“Bác gái yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt” Liễu Kiệt cam đoan nói, ánh mắt đau đớn nhưng dịu dàng vẫn luôn nhìn khuôn mặt người sắp thành vợ mình, nắm chặt tay cô không rời.
“Thằng bé này, sao còn gọi bác gái chứ ?” Vương mẹ đã chuẩn con rể này, ý bảo anh nên sửa lại cách gọi.
“Mẹ” Anh mừng rỡ lập tức nghe lời.
Bà vừa lòng mỉm cười. Thật quá tốt, sau này bà dùng hết sản phẩm Anyana, muốn dùng nữa cũng không sao hết, ha ha…
Con gái a ! Thật sự con làm tốt lắm, tìm được một người chồng tốt như vậy, thật sự là làm quá tốt, ha ha…
~~~o0o~~~
“Leng keng keng keng”
Cửa quán cà phê Hạnh Phúc bị đẩy ra, Đoạn Hựu Lăng làm việc ở trong quầy ba theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn, đang định mở miệng nói xin chào quý khách, thì thấy Vương Hải Nhi biệt tăm biệt tích nay lại do dự đứng ngoài cửa không chịu vào trong quán.
“Hi, chị Hựu Lăng” Cô mở lời chào hỏi chị.
“Chào em, Hải Nhi lâu rồi không thấy em tới, công việc em bề bộn lắm sao ?” Chị quan tâm hỏi.
Vương Hải Nhi lắc đầu cười, sau đó quay đầu nhìn khách trong quán, mới lấy thiệp cưới từ trong túi xách ra, xấu hổ đưa cho chị “Chị Hựu Lăng, có cái này gửi chị”
“Thiệp cưới ?” Chị kinh ngạc nhận lấy thiệp cưới, cúi đầu nhìn một chút, rồi bất ngờ ngẩng đầu hỏi “Là em sao ?”
Vương Hải Nhi có chút ngượng ngùng gật đầu.
Đoạn Hựu Lăng có điểm ngây ngẩn cả người, bởi vì trước đó con bé mới phiền não vì chuyện tình một đêm, nhưng thế nào mà mới không bao lâu lại chuẩn bị kết hôn chứ.
“Quyết định khi nào vậy, là cùng người kia sao ?” Chị không thể không hỏi.
Vương Hải Nhi thẹn thùng gật đầu.
“Tại sao chưa nghe em nói đến, không phải hai người mới quen nhau thôi sao ?” Đoạn Hựu Lăng cực kỳ kinh ngạc, vừa tò mò hỏi cô, vừa rút thiệp cưới ra xem, sau đó lại bị chữ viết trên thiếp cưới làm cho hoảng sợ “Ngày ba mươi mốt cuối tháng này ? Chẳng phải còn được nửa tháng thôi sao ? Tại sao lại nhanh như vậy ?”
Cô đỏ mặt cúi đầu, khó có thể mở miệng nói ra lý do vì sao lại kết hôn nhanh như vậy.
“Hải Nhi, chẳng lẽ em mang thai ?”
Không ngờ chị mới nhìn thoáng qua đã đoán ra được nguyên nhân, làm cho mặt cô đỏ thiếu chút nữa nổ tung.
“Dạ” Cô nhẹ nhàng nói ra.
“Là vì có con nên mới quyết định kết hôn sao ?” Đoạn Hựu Lăng trầm mặc một chút mới tiếp tục hỏi.
“Dạ” Nếu không cô nhất định sẽ chơi hai năm nữa, đến hai mươi lăm tuổi mới kết hôn.
Hải Nhi, em muốn chị chúc mừng cho em sao ?”
Không ngờ cô lại nghe được một câu ngoài dự đoán như vậy, phút chốc Vương Hải Nhi ngẩng đầu lên, lấy vẻ mặt khó hiểu nhìn chị “Chị Hựu Lăng ?” Cô không hiểu ý của chị nói cho lắm.
“Hải Nhi, chị không nghĩ vì đứa trẻ mà kết hôn là chuyện tốt, hôn nhân mà không có trách nhiệm là không được, còn cần phải có tình yêu nữa” Chị nói lời đầy thấm thía, ngóng nhìn cô “Em yêu người kia sao ?”
“Yêu chứ” Vương Hải Nhi trừng mắt nhìn, không chút do dự trả lời “Nếu không em gả cho anh ấy làm gì ?”
“Em yêu anh ta ?”
Cô dùng sức gật đầu.
“Hai người không phải đứa trẻ mới quyết định kết hôn sao ?”
“Đúng là như vậy, chúng em là vì đứa trẻ mới quyết định


Duck hunt