Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1257 lượt.
gà hù dọa. Trong mơ, xung quanh trước mặt toàn là máu, chạy đến đâu, sờ tới nơi nào cũng là máu, cô tháo chạy cuối cùng phát hiện ra bản thân căn bản không có chỗ có thể trốn.
Trương Cảnh Trí ở phòng khách nghe tiếng cô thét chói tai chạy đến phòng ngủ chính, thấy mặt cô đỏ bừng, đưa tay sờ thử, nóng gần như bỏng tay, liền gọi tên cô mấy tiếng, Thái Niểu cũng không tỉnh lại, hiển nhiên là đã bị sốt rồi.
“Tiểu Điểu, chúng ta đi bệnh viện.” Cũng không biết cô có nghe thấy không, Trương Cảnh Trí bọc chăn lớn ôm cô đi ra cửa lái xe tới bệnh viện thành phố mang vào phòng cấp cứu.
Thái Niểu mơ mơ màng màng cảm thấy mu bàn tay đau nói, méo méo miệng, ưm một tiếng, chui vào phía trong ngực Trương Cảnh Trí.
Trương Cảnh Trí ôm cô thật chặt ngồi trong phòng cấp cứu, truyền xong hai chai nước, Thái Niểu cũng hạ sốt. Bác sĩ nói không cần nằm viện, ngày mai trở lại truyền nước là được. Ôm cô ra xe trở về, không dám đi quá nhanh, để cho cô ngủ tiếp. Ai ngờ, chuẩn bị về đến nhà lại bị cảnh sát giao thông chặn lại. Trương Cảnh Trí thò đầu ra nhìn, thì ra là cảnh sát giao thông ở chốt đang kiểm tra nồng độ cồn.
Cảnh sát giao thông chào theo điều lệnh một cái, “Mời anh xuất trình bằng lái.”
Trương Cảnh Trí đi ra ngoài vội vàng, lúc đó làm gì có tâm trí mang theo bằng lái, trong ví tiền ngoại trừ chi phiếu thì chỉ có chứng minh thư. Xuống xe, nói: “Đồng chí, người nhà của tôi bị sốt, vội đi bệnh viện nên quên mang theo.” Nói xong đem chứng minh thư đưa tới.
Cảnh sát giao thông hướng trong xe liếc nhìn một cái, thấy Thái Niểu đang cuộn mình co ro ngủ, biết anh không có nói sai, trực tiếp dùng thân phận của anh ta chứng nhận mã số kiểm tra một chút, xác định xong, lễ phép đem chứng minh thư trả lại cho anh, cúi đầu nhìn qua giày anh một cái, dặn dò: “Lần sau vội mấy cũng phải chú ý an toàn giao thông, lần sau không được đi dép lê lái xe.” Nói xong, liền lên chiếc xe kiểm tra rời đi.
Trương Cảnh Trí cúi đầu nhìn đôi dép màu xanh trên chân mình, khẽ ngượng ngùng, may là không bị nhận ra, nếu như bị nhận ra, nhất định trở thành trò cười.
Thái Niễu ngủ một giấc thẳng đến sáng ngày hôm sau mới tỉnh dậy, nhìn thấy Trương Cảnh Trí ngủ ngồi trên ghế liền hoảng hốt. Trương Cảnh Trí thức dậy, nhìn thấy cô đã thức, liền lấy tay sờ trán của cô, nhiệt độ bình thường liền thở phào nhẹ nhõm. “Về học viện bên đó, cậu sẽ kêu thư ký Bạch xin nghĩ dùm con, người giúp việc tám giờ sẽ đến, chín giờ rưỡi bác sĩ Trương sẽ đến đây khám bệnh cho con, buổi tối cậu sẽ về sớm một chút”.
Anh nói xong, liền nhìn lại hình dáng bên ngoài của mình, sau đó lại nói: “Con ngủ thêm một chút nữa đi, cậu đi làm, sáng hôm nay có một hội nghị quan trọng”.
“Cậu út”. Cô thấy anh phải đi liền kêu lên: “Cậu không ngủ cả một đêm”.
Anh cười cười: “Không cần phải lo lắng, công việc bận có lúc phải thức mấy đêm không ngủ”. Nói xong liền bước ra khỏi phòng ngủ.
Một lát sau, cô nghe thấy tiếng nước chảy, sau khi anh tắm xong, thay quần áo rồi bước ra ngoài thì nhìn thấy xe đã đến liền dặn dò cô nghỉ ngơi thật tốt rồi mới đi làm.
“Chị Linh, Trương Cảnh Trí bồi dưỡng tình yêu với cô gái nhỏ từ lúc nào vậy?”. Bác sĩ Trương nói chuyện nhưng chân mày vẫn chau lại.
Cô suýt nữa thì bị nước miếng của mình sặc chết, nhìn thấy chị Linh chỉ cười mà không trả lời liền kích động giải thích: “Tôi không phải, cậu út cậu…”.
Bác sĩ Trương nghe cô gọi một tiếng cậu liền nhuếch miệng: “Không ngờ anh ta lại thích kiểu này, so với người ta vẫn hoài nghi anh ta là gay thì chuyện này tốt hơn. Đem nhiệt kế đưa cho tôi”.
Cô liền đưa nhiệt kế ra, vội vàng giải thích: “Tôi không phải là tình nhân của cậu út, chúng tôi…”.
“Ba mươi bảy phẩy ba độ, còn có chút sốt nhẹ”. Bác sĩ Trương căn bản không hề nghe lời giải thích của cô liền bỏ nhiệt kế xuống, mở cặp đựng thuốc ra lấy ra một chai thuốc, “Giơ tay lên”.
“Hả”.Cô sửng sốt.
Bác sĩ Trương không nhịn được liền đem chai thuốc nhét vào tay phải cô, sau đó đem tay phải kéo lên cao, vỗ hai cái vào tay trái của cô, liền đâm kim vào, cô cảm nhận được mu bàn tay đau nhói, kim đã đâm vào trong mạch máu rồi.
Chị Linh đem giá mắc chai thuốc đến,sau đó liền nhận lấy chai thuốc từ tay cô rồi treo lên, sau đó liền nhìn bác sĩ Trương cười rồi nói cảm ơn.
Lúc này không hiểu vì sao cô lại cảm thấy tức giận.
Bác sĩ Trương liếc nhìn cô một cái, khẽ hừ một tiếng, đóng lại cặp, sau đó nói một câu: “Ngày mai chỉ cần uống thuốc là được, không cần phải treo dịch thuốc”. Nói xong liền bước ra ngoài.
Chị Linh liền đưa anh ta ra cửa, sau khi quay lại phòng thì nhìn thấy cô phồng miệng lên, liền rót cho cô một ly nước ấm, “Bác sĩ Trương là em họ của phó thị trưởng, tính tình có chút dị thường”.
“Đó không phải là dị thường nha. Nhất định là quái dị”. Cô phẫn nộ nói.
Chị Linh thấy bản tính con nít của cô, không nhịn được liền cười một tiếng, sau đó nói cho cô biết lần đầu tiên chị gặp bác sĩ Trương cũng bị hiểu lầm là tình nhân của phó thị trư