XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.

ởng Trương. “Anh ta tuy độc miệng, nhưng tính tình rất tốt, nguyên nhân chủ yếu là do phó thị trưởng Trương đã lớn tuổi nên người thân ai cũng mong anh ta lập gia đình”.
Cô vẫn như vậy không giải thích được, em họ như vậy thật là hiếm thấy.
Cô nghỉ ngơi ba ngày cho hết bệnh, thân thể tốt, liền quay về ký túc xá, dự định đi làm. Có thể cô cùng bục giảng không có duyên, thời điểm cô đi làm, Hoạt Tích Niên cũng đi làm.
Không biết mấy ngày nay anh ta đi đâu mà đen không ít, cũng gầy một chút.
Chị Trần thấy anh ta đi làm, liền niềm nở hỏi thăm này kia, lúc này cô mới biết được Hoạt Tích Niên đi Tam Á để giải sầu, người có tiền thật tốt, tâm tình không tốt thì có thể không đi làm mà đi giải sầu.
Cô than thở trong lòng, Hoạt Tích niên hừ một tiếng rồi bước đến chỗ cô, cô vừa ngẩng đầu nhìn, liền thấy anh ta trừng mắt nhìn cô.
Khi Hoạt Tích Niên bước vào học viện, liền nghe được tin tức phó thị trưởng Trương ôm Thái Niễu ra khỏi văn phòng, hiện giờ trong mắt mọi người Thái Niễu là cô bé lọ lem.
Hoạt Tích Niên cảm thấy tim như muốn vỡ vụn, hối hận mình đi giải sầu làm chi, nhìn thấy cô gục đầu, mắt anh hiếp lại, cô đừng mơ có thể làm cô bé lọ lem. Do có người cùng tranh giành với anh, lúc trước anh chỉ cảm thấy hứng thú, cảm thấy cô đơn thuần đáng yêu nên mới có hứng thú nhưng bây giờ thì đối với cô, anh là tình thế bắt buộc.
“Cô giáo Thái, giữa trưa cùng nhau dùng cơm đi”.
Thái Niễu ngẩng đầu lên theo thói quen từ chối: “Tôi đi ăn ở căn tin…”.
Không đợi cô nói hết, anh đã nói : “Đi Tam Á trở về cũng không mang quà kỷ niệm về nên giữa trưa dẫn mọi người đi ăn hải sản vậy”.
Chị Trần lập tức vỗ tay hoan nghênh: “Tôi thích nhất là ăn hải sản, xem ra thầy Hoạt tốn kém không ít rồi”.
“Ăn hải sản có thể tốn kém bao nhiêu chứ, tôi trả nổi, chị Trần muốn ăn bao nhiêu thì ăn”. Nói xong nhìn hướng cô mà cười: “Cô giáo Thái không nể mặt tôi sao, tình nguyện ăn ở nhà ăn cũng không muốn đi ăn với Hoạt Tích Niên này một bữa sao”.
“Làm sao có thể như vậy được chứ”. Cô xấu hổ nói.
“Vậy là được rồi, cứ quyết định như vậy đi”. Hoạt Tích Niên nhìn cô cười, cô cảm giác hoảng sợ.
Đi ăn hải sản ngoài trừ cô thì những người khác và ngay cả chủ tiệc đều thấy cao hứng, anh ta cũng mời Lưu Ly và trưởng phòng tuyển sinh, chị Trần cùng trưởng phòng đó đều là những người đã lăn lộn ngoài đời nhiều năm nên quan hệ giữa Thái Niễu và phó thị trưởng Trương, các cô đều giả vờ không biết, đối với cô liền lấy lòng, đối với Hoạt Tích Niên thì chiếu cố không cần giấu giếm. Bữa ăn lớn, hai vị lãnh đạo đều có mặt, không khí trở nên sinh động.
Tuy nhiên nếu Hoạt Tích Niên nói chuyện không kích thích thì cô có thể ăn uống vui vẻ.
Cũng may mọi người đều biết Hoạt Tích Niên và cô có đều mập mờ nên đều làm ra vẻ không nghe, không thấy, không hiểu, kiên quyết giữ vững chính sách “Ba không”. So với phó thị trưởng Trương, Hoạt Tích Niên không đáng vào đâu, nhưng lại càng như vậy thì Hoạt Tích Niên càng tức giận.
Ăn tiệc xong, anh cứng rắn giữ chặt tay cô, bây giờ anh có thể cảm nhận được cảm giác Từ Lương Cẩm châm chọc cô ra sao.
“Hoạt Tích Niên, đủ rồi”. Cô dùng sức hất tay anh ta ra, nhưng sức lực có hạn cộng với bệnh nặng mới khỏi, căn bản hất không được tay anh ta.
Trước đó Hoạt Tích Niên có uống một ly rượu trắng nên mặt hơi đỏ, ánh mắt có chút lờ mờ nhưng tay bắt lấy tay cô lực không nhỏ à, Lưu Ly ở bên cạnh nhìn, chỉ có thể để cho hai vị lãnh đạo và Lưu Chí rời đi trước để giảm bớt phiền toái.
Sau khi tiễn hai vị lãnh đạo ra về, quay trở lại nhà hàng thì thấy hai người còn đang giằng co.
“Có lời muốn nói thì đi nơi khác nói, nơi đây không phải nơi để nói chuyện được”. Lưu Ly nói xong liền vỗ tay Thái Niễu , ý bảo cô đừng nói gì lúc này.
Thái Niễu dồn nén cơn tức trong lòng rồi nói: “Chúng ta đi nơi khác nói chuyện”.
Hoạt Tích Niên thỏa hiệp, ba người liền bước vào phòng kế bên, cô cùng Hoạt Tích Niên ngồi đối diện với nhau, Lưu Ly ngồi giữa hai người, Lưu Ly nhìn hai người một chút , cô không an tâm về Thái Niễu tuy nhiên cô ngồi ở đây lại không thích hợp.
Thái Niễu đương nhiên không muốn Lưu Ly đi, nháy mắt một cái với cô, cô chỉ có thể ngồi lại.
Tuy động tác hai người rất nhỏ nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt Hoạt Tích Niên, anh ta cười lạnh một tiếng, đời này lần đầu anh ta cảm giác bị người ta ghét bỏ: “Thái Niễu, cô không thể thoải mái đối diện với tôi sao, tôi cũng không phải thú dữ hay nước lũ, thích cô sẽ dẫn đến sai lầm lớn”.
Anh nói xong liền đứng lên, tuy cười nhưng lại cho người ta cảm giác bi thương, anh lấy từ trong túi ra một hộp nhỏ, đặt lên bàn rồi bước đi. Cô nhìn anh, trong lòng không biết làm thế nào.
Lưu Ly tò mò, mở hộp ra, bên trong là móc khóa vỏ sò được treo lủng lẳng, “Tiểu Niễu, Hoạt Tích Niên kỳ thật rất tốt, đối với cậu không giống như chơi đùa, cậu có thể suy nghĩ lại vấn đề này”.
Thái Niễu nhìn móc khóa, ánh mắt liền tối lại, sau đó ngẩng đầu lên, cười khổ một tiếng: “Viện trưởng Hoạt đã sớm nói với mình, nên cùng với anh ta giữ khoảng các