Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1291 lượt.
.”
Thái Niểu thật sự là không có nghe Trương Cảnh Trí nói.
Lưu Ly không cần hỏi cũng biết nha đầu này nghĩ gì, “Tiểu Điểu, đàn ông và phụ nữ ở bên nhau chia ra rất nhiều loại, người yêu, lên giường, làm cảnh, mang ra ngoài ứng phó, cũng không phải muốn kết hôn với bọn họ.”
Thái Niểu cảm thấy mình thật ngốc, cô thật là không nghĩ tới.
“Nói với cậu những thứ này không phải bảo cậu về nhà chất vấn Trương Cảnh Trí, mà là để cho cậu biết không phải ai cũng đơn thuần như cậu, tớ không muốn cậu một lần nữa phải đau lòng.” Một Từ Lương Cẩm đã phá hủy niềm tin của Thái Niểu rồi, nếu như Trương Cảnh Trí thật sự làm cô đau lòng nữa, Lưu Ly thật hoài nghi có phải Thái Niểu không còn tin vào tình yêu.
“Cậu út sẽ không” Thái Niểu lảm nhảm một câu, liền cúi đầu xuống, ánh mắt lo sợ của cô đã bán đứng cô.
Đi theo Lưu Ly tìm phòng trọ hết cả ngày, tất cả phòng lớn nhỏ đều không tìm được chỗ thích hợp, không phải giá tiền quá cao, thì chính là điều kiện so với ký túc xá giống nhau, vậy còn không bằng ở ký túc xá miễn phí.
“Tớ nói thật cậu không có chuyện gì làm nên tìm chuyện làm đó à, quan hệ của cậu và cái người kia cũng đã xác định rồi còn muốn tìm phòng trọ làm gì, các ngươi ở cùng một chỗ cũng không gặp nhau được mấy lần, nếu chuyển ra, tôi thật không biết, các người nói yêu như thế nào.” Câu cuối cùng là từ một công ty cho thuê đi ra. Lưu Ly ngồi trên xe cảm thán.
Thái Niểu nhìn tờ giấy tin tức phòng trọ, vẫn còn chỗ đến xem. “ Bị cha tớ biết sẽ đoạn tuyệt quan hệ.”
Đúng là hai cha con từ cổ đại xuyên qua mà, Lưu Ly liếc mắt xem thường. “Cậu chịu ra tiền thuê phòng, cùng với yêu cầu của người kia, cho dù lật tung cả Cảnh Giang cũng không tìm được, trừ khi cậu cùng với người khác ở chung, may ra còn có khả năng.”
Thái Niểu mặt như đưa đám, “Cậu cũng biết tớ không có mướn chung với người khác mà.”
Chỗ ở đã được giải quyết, Thái Niểu nhanh chóng dọn đồ của mình, hành lý của cô cũng không nhiều lấm, quần áo và vật dụng chỉ cần một cái valy là đủ, huồng chi lúc đến nơi này, cô cũng không có đem hành lý lại, mang nhiều cũng không dọn nổi..
Buổi tối, làm cơm xong, Thái Niểu lau nhà, lau xong thì nằm trên sofa nghỉ ngơi, nghĩ thầm những người có tiền thật mệt mõi, mua nhà lớn như vậy, một lần lau nhà mất gần hai tiếng. Cả người mệt mõi, vừa nằm trên sopha liền ngủ.
Lúc Trương Cảnh Trí về, nhìn thấy cô nằm ngủ trênvào sofa, tạp dề trên người cũng chưa tháo ra.
“Tiểu Điểu, Tiểu Điểu…..”
Thái Niểu mờ mịch mở mắt ra, “Anh về rồi.”
“Sao lại ngủ trên sofa, đi vào phòng ngủ.” Trương Cảnh Trí kéo cô đứng lên.
Thái Niểu ngửa đầu nhìn ra ngoài xem, đã hơn mười hai giờ rồi. “Trong nồi có hầm canh giò heo đó.”
“Hôm nay không muốn uống.” Trương Cảnh Trí vỗ vỗ bụng, “Uống nữa không tốt lấm.”
Lúc này Thái Niểu mới phát hiện mặt hắn rất đỏ, cổ cũng đỏ, “Anh uống rượu.” Trên người còn thoảng thoảng mùi rượu còn có….mùi nước hoa. Thái Niểu nhíu mày, nhớ tới lời của Lưu Ly.
“Đây chỉ là xã giao, làm gì nhìn anh như vậy?” Nhìn thấy ánh mắt kỳ quái của Thái Niểu, Trương Cảnh Trí đến gần cô, “Sợ anh uống nhiều quá làm ra chuyện gì quá giới hạn sao?”
Thái Niểu theo bản năng lùi ra sau, ai ngờ lúc thức dậy ngồi lên ghế sofa liền té xuống đất, thân thể liền nằm xuống, Trương Cảnh Trí bị cô đẩy một cái, cả người thuận theo liền đè ở trên người Thái Niểu.
Cả hai té xuống đất, bốn mắt nhìn nhau, hai người cũng có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương, tư thế muốn có bao nhiêu mập mờ liền là có bấy nhiêu. Đầu Trương Cảnh Trí càng ngày càng thấp, lúc chuẩn bị hôn cô, Thái Niểu liền quay đầu đi, nụ hôn của hắn rơi xuống mặt cô.
Trương Cảnh Trí chóng tay lên nhìn cô, mặt cô hồng hồng, ánh mắt hoảng loạn, “Tiểu Điểu, em sợ cái gì?”
“Em, em không có.”
Hắn điểm chóp mũi cô một cái, “Nhìn em rất khẩn trương đừng nói dối anh, trả lời em sợ cái gì?”
Thái Niểu im lặng không nói.
Trương Cảnh Trí cũng không làm khó cô, ngồi dậy kéo cô đứng lên, “Tiểu Điểu, nếu như có gì thắc mắc , nhất định phải hỏi anh, anh nói mới là thật, những người khác nói gì cũng không được tin.”
Thái Niểu nhìn hắn.
Trương Cảnh Trí tiến tới, hôn cô một cái, “Đồng ý với anh.”
“Ừ.” Cô gật đầu, khóe miệng giật giật. “Nhanh đi tắm rồi ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm.”
Trương Cảnh Trí đích thật là rất mệt, cũng không nói gì nữa vào phòng ngủ, giải quyết xong chuyện này nhất định sẽ cùng Thái Niểu nói chuyện.
Hôm này hắn phải tiếp cha của bạn, đều là vãn bối, Xã giao so với công việc còn mệt mõi hơn. Cùng với mấy lão già kia nói chuyện, lại uống không ít rượu, không biết là người nào gọi tới mấy hầu gái, một thân đầy mùi nước hoa đến bên cạnh hắn. Hắn đối với phụ nữ yêu cầu cũng không cao, nhưng có một điểm nhất định phải sạch sẽ, loại nữ nhân nước hoa đầy mình phấn son đầy mặc này hắn không bao giờ đụng đến, cái loại thích sạch của hắn đã từng bị Bạch Kỳ Trấn cười nhạo.
Không thể không nói một chút, hôm nay nhìn những hầu gái kia