Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

ích cái gì lúc Thần Thanh Đằng rời đi, dĩ nhiên, Thần Thanh Đằng cũng không cho anh cơ hội để giải thích, thậm chí ngay cả một lời nhắn nhủ cũng không có để lại đã rời đi.
Năm năm yêu nhau, bảy năm gắn bó, anh biết cô là người vô cùng kiêu ngạo, mà cô cũng hiểu anh rất cố chấp. Hai người như thế có lẽ đã được định sẵn là không thể bên nhau đến thiên trường địa cửu.
Thần Thanh Đằng rời đi một năm, anh đã tới Cảnh Giang, lại còn ở Cảnh Đại Tố thuyết trình một buổi, chỉ là, Thái Niểu không biết mà thôi.
Phút chốc nhận được điều lệnh tới Cảnh Giang, điều đầu tiên anh nghĩ tới không phải là nâng cao địa vị, mà là cô gái nhỏ trong trí nhớ. Gặp lại ở Cảnh Giang, Trương Cảnh Trí hiểu, lần này tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Thái Niểu tủi thân khóc tới tận nửa đêm, sáng sớm hôm sau Lưu Ly gõ cửa.
“Tiểu thư à, cậu làm sao lại chọc giận phó thị trưởng Trương nhà cậu rồi, nửa đêm gọi lão Bạch đang ngủ đi uống rượu, cậu có biết là nếu phá hỏng chuyện tốt của người khác sẽ bị trời đánh không.” Dáng vẻ ám chỉ nhất định cậu là người sai càng khiến Thái Niểu thêm tủi thân hơn.
Lưu Ly nhìn bộ dạng kinh khủng của cô, hơi thở dài, “Được rồi được rồi, cậu mau rửa mặt đi, chúng ta vừa đi ăn sáng vừa nói chuyện.”
Thái Niểu không dấu giếm, đem chuyện khúc mắc mấy hôm nay kể hết một lần. Lưu Ly nghe xong bật cười, kết lại một câu: “Một chữ thôi, hiểu! Vấn đề của cậu bây giờ chính là cậu út nhà cậu, chờ anh ấy dỗ dành cậu, nhưng lúc anh ấy dỗ dành cậu cậu còn không chịu, anh ấy không dỗ dành cậu thì cậu lại thấy tủi thân.
Thái Niểu buồn bực không lên tiếng, im lặng thừa nhận.
Lưu Ly nói tiếp: “Cậu không phải là đã đem chuyện của viện trưởng Hoạt đổ lên đầu cậu út cậu nói cho đấy chứ?”
Thái Niểu lắc đầu.
“Rõ ràng là giận cá chém thớt đây mà! Tiểu Điểu, bây giờ cậu hiểu rõ cậu út cậu không phải cậu thì không thể, cho nên tức giận cái gì cũng đều trút hết lên đầu anh ấy, nếu cảm thấy đau lòng thì mau gọi cho anh ấy đi.” Lưu Ly thấy cô há hốc miệng, lập tức chặn ngang. “Cậu đừng phủ nhận, ai cũng biết, không vui cũng không thể trút giận lên đầu người lạ, càng không được trút giận lên đầu những người yêu thương nhất bên cạnh mình. Hơn nữa, càng là thân thiết thì càng hiểu rõ điểm yếu của nhau, cho nên tổn thương lại càng sâu sắc.” Lưu Ly vừa nói chuyện ánh mắt vừa tối lại, nhưng chớp mắt xong liền thoải mái cười một tiếng.
Thái Niểu nhíu mày, một lát sau mới giãn ra, “Nhưng, rốt cuộc tớ cũng chỉ muốn biết cô gái đó là người như thế nào thôi mà?”
“Dù cho cô ấy có là người như thế nào cũng không thể so được với cậu, bởi vì người ở bên cạnh Trương Cảnh Trí bây giờ không phải cô ấy. Thái Niểu à, trong tình cảm thì sạch sẽ cũng không phải là chuyện xấu, nhưng nếu cậu quá cố chấp với quá khứ của đối phương thì cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Điểm giống nhau duy nhất giữa tình yêu và hôn nhân đó là, tương lai so với quá khứ lại càng quan trọng hơn.”
“Cho nên cậu không quan tâm chút gì tới quá khứ của bí thư Bạch sao?”
Lưu Ly gật đầu, nhưng trong lòng lại chán nản, để ý không phải là cô, mà là anh.
Thái Niểu giống như ngộ một chút, lại giống như chẳng ngộ ra cái gì, chỉ là sắc mặt đã khá hơn một chút. Giờ tan việc, do dự một chút, cuối cùng cũng cầm điện thoại lên gọi cho Trương Cảnh Trí, nhưng điện thoại còn chưa thông liền bị từ chối.
Khoảng năm phút sau, có điện thoại gọi tới, “Anh vừa mới họp.”
“Em cũng không có chuyện gì, chỉ muốn hỏi xem anh có về nhà ăn cơm không? Em kho cải trắng với thịt được không?” Tim Thái Niểu đập vô cùng nhanh.
Trương Cảnh Trí im lặng một lát mới nói: “Có thể hôm nay anh sẽ về muộn một chút, em….”
“Không sao, em chờ anh.” Thái Niểu nói xong chỉ sợ anh không đồng ý lập tức nói tiếp:”Anh làm tiếp đi,em cúp điện thoại đây”
Trương Cảnh Trí nghe tiếng tắt điện thoại cười một tiếng,xem ra buổi xã giao tối nay anh lại phải bỏ dở giữa chừng rồi.
Rượu hơn nửa chừng,Trương Cảnh Trí liền xin phép về trước,mọi người trên bàn giữ người không thả,nói thẳng là anh chưa vợ con về sớm làm gì,nhất định là trốn rượu.Bạch Kỳ Trấn đứng dậy theo,đỡ thay lãnh đạo một ly,đi theo giải thích:”Lãnh đạo của chúng ta làm sao có thể sợ chút rượu này,hôm nay các vị có thể bỏ qua,lần sau tới uống rượu mừng của lãnh đạo,nhất định sẽ theo các vị đến cùng”
Rượu mừng,trên bàn ăn phần lớn là bạn bè cũ,nghe tới vấn đề giải quyết cá nhân cả Trương Cảnh Trí đều là một bộ dạng kinh ngạc,thậm chí còn đang suy nghĩ xem có phải Trần Thanh Đằng đã về nước trước hay không?
“Trong nhà có cô gái nhỏ,mấy hôm nay ngày nào cũng trách tôi về muộn,hôm nay nếu lại về lúc nửa đêm tôi chỉ sợ cửa phòng ngủ cũng không vào được”.Anh nửa cười nửa nghiêm túc,cũn mặc kệ là giả hay thật.Trương Cảnh Trí có thể nói ta như vậy,cũng thấy được cô gái này có vị trí như thế nào trong lòng anh.
Mấy người rối rít kêu lần sau muốn gặp chị dâu nhỏ,cũng không giữ anh lại nữa,để anh đi.Sau đó bàn tán xem đó là cô gái như thế nào có thể khiến Trương Cảnh Trí có thể xin về trước,trước khi gặp Thái Niểu tất cả mọi n


Old school Easter eggs.