Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.

sợ anh bị lạnh, trước một ngày cô đi cửa hàng mua quần áo len cho anh.
Anh mặc quần áo len vào, kéo cô còn đang mơ mơ màng màng dậy hôn một cái: “Cám ơn”.
Chị Linh vào cửa thấy mặt cô hồng đến cổ, tưởng là cô bị bệnh, liền quan tâm hỏi, cô cảm thấy chột dạ, cũng may chị Linh cũng là người từng trải nên cũng không hỏi thêm gì, biết cô không bị bệnh cũng an tâm không ít.
Một lát sau, cửa hàng đến nhà giao hàng, chị Linh ra nhận, liền đem vào phòng ngủ: “Tiểu Điểu, phó thị trưởng Trương nhờ người mang đến lễ phục”.
Cô nhìn lễ phục, liền nhớ tới tối hôm qua cậu út có nói với cô tối nay có một bữa tiệc. Cô mở hộp ra, nhìn bên trong là một bộ lễ phục màu trắng bạc, thiết kế ôm sát người, kiểu dáng rất bảo thủ, trừ cánh tay thì không lộ ra bất cứ thứ gì.
Cô cảm thán: “Đàn ông, ai cũng muốn người phụ nữ của mình ăn mặc càng ít càng tốt, chỉ có nhà mình là mặc càng nhiều càng tốt”.
Anh là một người rất tỉ mỉ, gần đến lúc tham dự tiệc, nhân viên hóa trang cũng đến nhà, chị Linh chưa từng thấy những chuyện như vậy, nên đến lúc xong việc vẫn ở lại nhìn những người đó trang điểm cho cô. Chờ cô ăn mặc xong bước ra ngoài, chị Linh thốt lên một tiếng “A” sau đó đến những người khác khen ngợi.
Cô tự giễu nói: “Có phải hay không cảm giác biến mục nát thành thần kỳ”.
Chị Linh gật đầu một cái, ngay sau đó cảm giác không đúng, lập tức nói: “Tiểu Điểu tính tình tốt, không trang điểm cũng nhìn cũng rất dễ thương, là cô gái chọc người người thích, trang điểm xong, cả người cũng rất đẹp à”, so với tivi chị xem thì đẹp hơn so với minh tinh đó nhiều.
Chị Linh nói: “Phó thị trưởng Trương có thể không muốn em xuất đầu lộ diện, em yên tâm làm thị trưởng phu nhân đi”. Vừa nói dứt lời thì ở cửa liền vang lên tiếng xe, chị Linh liền vào nhà lấy áo khoác đưa cho cô, “Mau đi đi, đừng để Phó thị trưởng chờ lâu”.
Cô được mọi người đẩy đi ra, cô luôn nở nụ cười trên mặt, đến khi ngồi lên xe vẫn còn cười. Mặc dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy cô ăn mặc như vậy, nhưng anh vẫn cảm thấy dao động khi nhìn thấy cô ăn mặc như vậy. Cầm tay của cô, từ trong túi áo lấy ra một chiếc nhẫn, sau đó liền đeo vào ngón áp út của cô.
Cô nhìn chiếc nhẫn cảm thấy có chút quen mắt.
“Anh kêu thư ký Bạch đi đặt làm, còn dư lại một viên, em muốn lấy lúc nào thì lấy, nhưng trước tiên em phải đeo chiếc nhẫn này trước”.
Khó trách nhìn quen mắt, những viên kim cương kia cô để ở trong thư phòng của anh, còn bỏ vào trong két sắt, anh như thế nào lấy được.
Anh nhìn thấy bộ dáng của cô như vậy cũng biết cô đang nghĩ gì, lạnh giọng nói “Thư phòng có két sắt, em từ nhỏ đến lớn đều xài có một mật khẩu, không có tiến bộ gì hết”.
Cô kinh ngạc, sau đó liền tức giận, giơ tay lên như khoác cánh tay anh, nhưng thực chất là hai ngón tay hung hăng nhéo cánh tay anh. Bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười mà nói: “Anh còn dám nói, đường đường là phó thị trưởng lại đọc lén nhật ký của người khác, nói ra cũng không sợ người khác chê cười.
Khi còn nhỏ cô thường đến Trương gia, thỉnh thoảng bà Trương giữ lại ăn cơm và làm bài tập, thời kỳ trưởng thành, trong lớp không khỏi có mấy đôi tiểu tình nhân, mẹ cô cùng với bà Trương hay thảo luận về chuyện nữ sinh yêu sớm, không biết làm sao lại truyền đến tai của anh, anh lại trực tiếp lấy nhật ký trong túi của cô rồi bấm mật khẩu ra đọc, xem xong mới trả lại cô. Ai ngờ lúc trả về lại bị cô phát hiện. Anh lại không chút nào xấu hổ, trước mặt mọi người nói: “Vu lão sư, Tiểu Điểu sẽ không yêu sớm, cháu ấy chỉ khổ sở suy nghĩ chừng nào khóe miệng của mình bớt mập.” nói xong không để ý đến sự kinh ngạc của mọi người trong phòng, anh liền bước lên lầu.
cô ngượng ngùng không biết làm sao, trong bụng tức giận, vừa thẹn vì bí mật của mình bị mọi người biết được, vừa tức giận anh như thế nào đem chuyện riêng tư của người khác nói giống như là tuyên dương. Chỉ là mặt cô đỏ lên vì tức giận, căn bản là giận cũng không dám nói gì.
Nhớ tới chuyện lúc nhỏ, hai người đều nở nụ cười, lần này gặp cô anh dần dần phát hiện ra trong ký ức, hai người có thật nhiều ký ức tốt đẹp trung học, thời kỳ trưởng thành của cô… khi nào thì anh không xuất hiện nữa, đúng rồi, là lúc đại học, sau khi lên đại học, anh bận rộn nhiều việc, thường xuyên đi đến nơi này nơi kia, mà cô cũng dần không nghĩ đến người cậu út này nữa.
“Cậu út, nếu như cậu không được điều tới Cảnh Giang, mà cháu cũng không thất tình, hiện giờ sẽ như thế nào?”
Anh nắm chặt tay cô. “không có cái gì gọi là ‘Nếu như’, thực tế thì anh được điều tới Cảnh Giang vừa đúng lúc gặp phải em thất tình.” Anh nói chuyện cực kỳ tự tin, cô cảm thấy điểm này anh không lãng mạn tí nào rồi.
Tài xế nhìn lén kính chiếu hậu, lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng này của lãnh đạo, trong lòng thì tò mò nhưng bên ngoài thì cảm thấy thay lãnh đạo cao hứng.
Đến khách sạn, nhìn thấy ở cửa rất nhiều người, anh nắm tay cô xuống xe, liền có người đến đón, thị trưởng Tề chưa đến, anh cũng đứng ở sảnh đợi thị trưởng đến mới cùng tiến vào.
Thị trưởng Tề là một người đàn ông


XtGem Forum catalog