Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.
năm mươi tuổi, mặc dù thân hình mập mạp nhưng không béo phì, nhìn rất rắn chắc. Đầu ông đã có tóc trắng, chỉ có tiếng cười là rất vang. Anh từng nói qua với cô, thị trưởng Tề là người Đông Bắc, hình dạng bên ngoài cũng như tính tình đều không giống với người con trai Đông Bắc.
Vào sảnh bữa tiệc, anh đã được nhân viên tiếp đón, sắp xếp cho anh ngồi bên cạnh thị trưởng Tề, cô nghe anh gọi vợ của ông ta là chị dâu, cánh tay liền bị kéo xuống, anh liền giới thiệu, “Tiểu Điểu, đây là thị trưởng Tề, còn đây là Tề phu nhân. Tề phu nhân là trưởng ban mặt trận thống nhất.”
cô không biết rõ trưởng ban là chức gì, chỉ biết rõ là chức quan không thấp. Cười lễ phép chào hỏi, Tề phu nhân cũng chào hỏi lại, thị trưởng Tề nhìn thấy cô có chút sợ hãi.
Anh cũng không quan tâm, cứ để cho mọi người nhìn cô, cho đến khi cô hoài nghi có phải hay không, phấn trên điểm trên mặt mình bị phai rồi, thị trưởng Tề mới mở miệng nói: “Cảnh Trí à, chừng nào đây?”
Anh cười cười: “Trong nhà đồng ý là phát thiệp mừng cho ngài liền.”
“thật tốt, tôi chỉ mong có thể đến thời điểm uống rượu mừng của cậu.”
“Nhất định, nhất định.”
cô nghe hai người nói chuyện với nhau, mặt hơi hồng lên. Cũng may do bữa tiệc bắt đầu, ánh đèn hơi tối xuống, nên mới không nhìn thấy khuôn mặt đỏ lên của cô. Đây là bữa tiệc từ thiện do thị chính mở, người chủ trì lên đài chủ trì, giọng nói ngọt ngào, trong trẻo vang lên, giọng nói thâm thúy dễ nghe.
Sau lời mở màn, thị trưởng Tề lên đọc diễn văn, sau đó anh cùng một phó thị trưởng khác, còn có cục trưởng cục du lịch liền bước lên sân khấu, mở đầu là một viên dạ minh châu. Sau đó thị trưởng Tề khuấy mực, Trương Cảnh Trí liền vẽ một bức tranh thủy mặc, vị phó thị trưởng khác thì mang ra con dấu điêu khắc, coi như là ba người quyên góp vật phẩm, sau đó ở dưới các công ty bắt đầu rao giá quyên tiền.
Tiền quyên góp này sẽ được dùng để sửa đường cho khu dân cư của mọi người, sau đó là tu sửa cho du lịch. cô suy nghĩ tiền quyên góp này đều dành cho du lịch, cục du lịch tại sao không biết xấu hổ còn nói là sửa đường cho người dân.
Chỉ là cô nghĩ thì nghĩ, nhưng đến lúc vỗ tay, cô vẫn vỗ tay rất nhiệt tình.
Sau khi cuộc quyên góp kết thúc, liền đến thời gian dự tiệc, bàn lớn để trưng bày vật phẩm quyên góp được dời đi, để trống vị trí trung tâm cho khách khiêu vũ.
Anh nắm tay cô dự tính bước vào sàn nhảy, nhưng cô đi được hai bước liền cảm giác không đúng lắm, liền đứng tại chỗ, sắc mặt trở nên khó coi.
“Tiểu Điểu, em sao vậy?”
Anh nắm tay cô dự định bước vào sàn nhảy, nhưng cô đi được hai bước liền cảm giác không đúng lắm, liền đứng tại chỗ, sắc mặt trở nên khó coi.
“Tiểu Điểu, em sao vậy”. Anh khẩn trương hỏi cô, thấy sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt, trong lòng lo lắng hơn, thấy mọi người đều nhìn vào thị trưởng Tề và phu nhân, anh liền lặng lẽ dẫn cô đến góc tường: “Thân thể không thoải mái sao?”.
Cô cảm thấy dưới thân một đợt chảy một hồi, tính toán ngày, lại phát hiện mình thật sơ ý, lại quên mất mấy ngày nay sẽ đến kỳ. Lễ phục cô đang mặc lại ôm sát với người, phía dưới chỉ mặc quần lót mỏng, chỉ cần động một chút sẽ thấy, mà lễ phục lại màu sáng, trong trường hợp này, cô nghĩ đến liền cảm thấy thể diện của mình coi như mất sạch. “Cậu út, con…”, cô nói không ra lời.
Anh phát hiện ra sự khác thường của cô, nhìn xuống phía dưới, liền thấy cô để tay ở bụng, “Anh dẫn em đi phòng vệ sinh”.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, gặp người quen cũng phải nói mấy câu xã giao nên đoạn đường ngắn ngũn mà đi tốn hết mười phút. Khách sạn rất chuyên nghiệp, phòng vệ sinh cũng có phòng VIP chuyên dụng, không cho người khác quấy rầy, cũng sẽ không làm cho khách mời gặp chuyện lúng túng.
Bộ dáng của cô như là nhìn thấy quỷ, dường như bị cô gái xinh đẹp trước mắt này chấn trụ, cái miệng nhỏ nhuếch lên, nữa câu đều nói không ra lời nào.
“Cảnh Trí, đã lâu không gặp”, giọng nói thật trầm ấp mang theo nụ cười, thấy anh nhìn chân của mình, cô ta mới chuyển sang nói với Thái Niễu: “Tiểu Điểu, còn nhớ chị không?”.
Cô chợt bừng tỉnh, không hiểu vì sao trong bụng cảm thấy sợ hãi, chỉ là nhất thời không biết mình sợ hãi cái gì, chầm chậm mở miệng nói: “Dì nhỏ…”, đứng ở trước mặt anh ấy không phải là ai khác, chính là bạn gái cũ của anh ấy: “Trần Thanh Đằng”.
Nghe cô chào một tiếng, Trần Thanh Đằng cười khẽ một tiếng,bàn tay trắng noãn che miệng, giơ tay nhấc chân đều đẹp, cô cười hơi khoa trương, nhưng cũng không làm người khác cảm thấy giả tạo, chỉ biết cảm thán khen ngợi cô gái xinh đẹp “Không nghĩ đến Tiểu Điểu còn nhớ đến chị, chị thật cảm thấy vui vẻ”, đôi mắt liền chuyển hướng sang anh, “Cảnh Trí, anh không nhớ ra em sao?”. Hỏi anh một câu hỏi, phân nữa là ý vị sâu xa.
Cả đời này anh thậm chí không quên được cô gái này, chân của Trần Thanh Đằng làm cả đời anh phải chịu trách nhiệm với cô. Chân mày anh nhíu lại: “Chân của em?”.
Trần Thanh Đằng cười khẽ, trước mặt hai người ưu nhã di chuyển, “Bây giờ công ngh