Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.
dù em không muốn anh hạnh phúc, nhưng không có tư cách khiến Tiểu Điểu đau lòng.”
“Anh cho rằng chỉ có anh mới khiến cô ấy hạnh phúc sao? cô ấy trẻ trung xinh đẹp, có rất nhiều người yêu, rời bỏ anh cô ấy vẫn còn rất nhiều lựa chọn khác.”
“Nhưng những lựa chọn kia đều không phải là anh.” Trương Cảnh Trí đem tay cô ta kéo ra, xoay người đuổi theo.
Thần Thanh Đằng chậm rãi đi tới cửa sổ, nhìn Trương Cảnh Trí vội vã đuổi theo bóng lưng đã mất, khóe miệng khẽ nâng lên, nụ cười lần này không phải giễu cợt, không phải cười lạnh, mà là nụ cười giống như một đóa hoa nở rộ đầu hạ, tự tin mà ưu nhã. cô ta lấy điện thoại di động ra, ấn phím quay số 1, “Chuyện của em đã xong rồi, có thể tới đón em không?”
…
Lúc Trương Cảnh Trí chạy ra thì ngay cả đuôi xe của Lưu Ly cũng không nhìn thấy nữa, anh lập tức gọi điện thoại cho hai người, nhưng hai cô đều từ chối không nhận điện thoại, điện thoại của Lưu Ly đã tắt nguồn. Gọi cho Bạch Kỳ Trấn, Bạch Kỳ Trấn cũng không có cách nào liên lạc được, hai người chỉ có thể chia nhau ra tìm.
Mà ở quán rượu lúc này hai người đã say đến không biết gì sớm gục xuống bàn, chai rượu ở cả trên bàn lẫn dưới mặt đất, bồi bàn nhìn thấy mà đau đầu, vô tình thấy ông chủ tới, liền lập tức chạy tới, “Ông chủ, tiểu thư và bạn cô ấy lại uống say.”
Người đàn ông khoát tay, trực tiếp đi tới, nhìn Lưu Ly nằm bên bàn, cẩn thận bế lên, quay đầu nhìn về phía Thái Niểu bên cạnh, lạnh giọng nói, “Trông chừng, thông báo người nhà tới đón cô ấy.” nói xong liền ôm Lưu Ly lên lầu.
Bồi bàn đau khổ, thở dài, cầm điện thoại quen thuộc trên bàn trực tiếp tìm tới tên cậu út, giống như trước, “Ở đây là quán rượu số 101, cháu gái anh lại uống say.”
Bồi bàn nghe thấy đầu dây bên kia bảo đảm mười phút sau sẽ tới, thoáng yên tâm, chỉ là chưa tới mười phút sau, cậu út còn chưa tới, ngược lại Hoạt Tích Niên đã tới, “Anh ta vừa vào quán rượu đã nhìn thấy Thái Niểu, chạy tới đứng bện cạnh cô, “Tiểu Điểu, Tiểu Điểu.” Gọi cô mấy tiếng, nhưng Thái Niểu đã uống say đến không biết trời đất gì, gọi thế nào cũng không có phản ứng.
Bồi bàn thấy bộ dáng anh ta như vậy, rõ ràng là người quen, nhưng lại ngại vì đã báo cho cậu út cô ấy, chỉ có thể nói: “Tiên sinh, người nhà vị tiểu thư này sẽ sớm tới đón cô ấy.”
Chân mày Hoạt Tích Niên nhíu lại, đứng thẳng người lại móc danh thiếp ra: “Tôi không phải là người xấu, cô ấy là bạn gái tôi, đây là danh thiếp của tôi, tôi còn là viên chức nữa.” nói xong, lại móc thẻ công tác cho bồi bàn xem.
Bồi bàn nhìn thẻ công tác một cái, là viên chức chính phủ, nhìn lại dáng vẻ anh ta cũng không giống người xấu, hơn nữa rõ ràng quen biết Thái Niểu, nên cũng không ngăn lại, “Vậy anh chăm sóc cô ấy, tôi còn có việc chưa làm xong.” nói xong yên tâm quay lại quầy rượu làm việc.
Hoạt Tích Niên nhìn Thái Niểu, ánh mắt tối lại, khóe miệng lộ ra nụ cười nhạt. Ngoài miệng dụ dỗ, “Tiểu Điểu à, để anh đưa em về nhà nhé.” nói xong ôm cô lên, hướng ra cửa.
Trương Cảnh Trí vừa dừng xe đang định mở cửa xuống xe, nói cũng khéo, lại nhìn thấy Hoạt Tích Niên đưa Thái Niểu ra cửa. Mặt anh trầm xuống, không giải thích gì, từng bước kéo Tiểu Điểu về phía mình, thấy cả người cô mềm chẳng khác nào sợi bún, làm cô bực mình nên mới uống nhiều rượu như vậy, mặt càng đen lại. “Tiểu Điểu để tôi đưa cô ấy về nhà là được rồi, cảm ơn.”
Hoạt Tích Niên tức giận nghiêng người tiến lên cản anh, “Phó thị trưởng Trương xin dừng bước.”
Trương Cảnh Trí nhìn sang, không nói.
Sắc mặt Hoạt Tích Niên cũng không được tốt, liếc mắt nhìn Thái Niểu ôn hòa nói: “Anh thấy cô ấy ở bên cạnh anh có cảm thấy vui không?”
“Liên quan gì tới cậu?”
“Hai người căn bản không xứng đôi!” Trương Cảnh Trí càng tỉnh táo, Hoạt Tích Niên càng tức giận, anh ta ghen ghét, đố kỵ, trong ngực như có ngọn lửa thiêu đốt. Hoạt Trình đã cảnh cáo anh ta không cần tiếp tục mọi chuyện với Thái Niểu nữa, mấy lần Trương Cảnh Trí cố ý đợi cô tan việc ở cửa học viện, lại thêm Lưu Ly một mực công nhận, quan hệ bí mật mập mờ không rõ Thái Niểu và phó thị trưởng Trương đã công khai. không cần nói mọi người đều biết.
“Hoạt Tích Niên, không xứng là chuyện của hai người chúng tôi, cậu nên nghe tôi nói một câu, không cần nhớ thương tới phụ nữ của người khác, đối với cậu, gia đình của cậu, bố mẹ của cậu cũng không phải là chuyện tốt.” Trương Cảnh Trí nói xong, lập tức rời đi, Hoạt Tích Niên đuổi theo, lại vừa đúng bị Bạch Kỳ Trấn ngăn lại.
Anh ta giận dữ liếc mắt nhìn Bạch Kỳ Trấn, nặng nề hừ một tiếng, sau đó phẩy tay áo bỏ đi.
Bạch Kỳ Trấn nhìn Hoạt Tích Niên rời đi, quay người đi vào quầy rượu. Trong quán rượu rất nhiều người, những ánh đén xanh đỏ chập trờn, nam nữ kề vào tai nhau nói chuyện, tao nên không khí vô cùng mập mờ. Bồi bàn bận rộn tới lui, Bạch Kỳ Trấn đi ngang qua những người đó trực tiếp đi thẳng lên tầng ba, khi cửa thang máy vừa mở, Bạch Kỳ Trấn bị hai người áo đen ngăn lại.
Bạch Kỳ Trấn mặt không đổi sắc im lặng không nói.
Một lúc sao, mộ