XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.

ng không chịu nổi kích thích, đạt tới cao trào. Trương Cảnh Trí không biết mệt là gì lật người giày vò cô hơn một tiếng, mới hài lòng tha cho cô. Mầm móng của anh đều ở trong cơ thể cô, bụng trướng khó chịu, cô đẩy anh, “Em đi tắm.”
“Tắm xong, không được uống thuốc tránh thai, không cho!”
Mười chữ, cũng không cho thương lượng. Trải qua chuyện này, anh đã suy nghĩ kỹ, anh phải sớm đem Thái Niễu làm của riêng, Thuần Thanh Đằng và Hoạt Tích Niên, luôn làm anh hoảng loạn. “Tiểu Điểu, lần này nghe anh. Sau khi giải quyết xong mọi chuyện chúng ta về nhà thương lượng hôn sự với ba mẹ, thừa dịp cuối năm, chúng ta phải làm nhanh.” 






Trải qua chuyện lần này anh liền hiểu rõ, chuyện kết hôn không thể kéo dài nữa, cho dù là Trần Thanh Đằng cũng vậy, hay Hoạt Tích Niên đều cũng thế đều nhìn vào bọn họ quá nhiều, chắc chắn không phải chuyện tốt, nghĩ vậy lòng anh cảm thấy hoảng sợ: “Tiểu Điểu, lần này em phải nghe lời anh, lần này trở về nhà anh cùng ba mẹ anh thương lượng , nhân dịp cuối năm chúng ta kết hôn đi”.
Cô đang nằm ngủ chợt nghe lời anh nói liền hoảng sợ, thức tỉnh: “Anh điên rồi sao?”.
“Nếu mọi việc không được như ý nguyện , như vậy anh mới bị điên đó”.
Lần đầu trong đời anh có cảm giác không an toàn, anh mong trong bụng Tiểu Điểu có con của anh. Người đã có quyết định, tâm mới định được. Nếu không gió thổi cỏ lay làm đảo loạn cả hồ nước, ai cũng không thể sống yên ổn. Nói một cách khác, Thái Niễu dù gì cũng còn trẻ tuổi, hôm nay có một Hoạt Tích Niên, ai biết ngày mai sẽ là người nào đến nữa. Phó thị trưởng Trương cảm thấy nguy cơ trước mắt.
Anh ôm Tiểu Điểu càng thêm chặt: “Lần này nghe lời anh, chuyện thuyết phục ba em để cho ba anh làm đi, ba em không phải luôn nghe theo chỉ thị của lãnh đạo sao, lúc này trực tiếp kêu ba anh ra chỉ thị, xem ba em có làm theo hay không”.
Anh cười nói: “Bức ảnh này là lễ mừng thọ bảy mưởi tuổi mới viết, mấy năm này cũng có viết, thời điểm đầu năm về nhà giúp đỡ ông cụ tùy tiện luyện chữ, bị ông cụ bắt luyện một ngày, lần sau không dám cùng ông luyện chữ nữa”.
“Ông cụ làm gì đều làm rất nghiêm túc” thị trưởng Tề nói xong, ra ý bảo anh ngồi xuống, hương trà thơm lừng, hai người ngồi đối diện, không khí cũng không giống như đang nói chuyện công việc.
Anh biết ông ấy gọi anh đến phòng làm việc là có mục đíc gì, uống hai ly trà hai người liền đi thẳng vào vấn đề, “Cảnh Trí, ta năm nay sẽ nghỉ hưu, cậu cũng có tên trong danh sách đề cử, trong thời điểm mấu chốt này ngàn vạn lần đừng để xuất hiện sự cố, đến lúc đó đừng nói ông cụ nhà cậu đánh cậu, mà ta cũng sẽ là người đầu tiên đánh cậu đó”. Lời này tuy đùa giỡn nhưng cũng là nghiêm túc.
Chỉ là anh cảm thấy thật oan uổng, “Lãnh đạo, người biết con lâu năm rồi, con là người như vậy sao”, ông ta bật cười lên: “Chuyện khách sạn là đúng đi, nhưng cũng không phải là chiêu trò đi, ta cùng khách sạn đó có quen biết”, giải thích chân tướng rõ ràng cho anh, nhìn anh từ kinh ngạc sau đó là chê cười, anh hơi quẫn bách một chút, nhưng cũng không nói được gì.
Anh tuy bị người ta nói xấu nhưng uy tín anh vẫn còn, nên không ai dám đứng ra nói này nói kia, nhưng bên Thái Niễu lại ngược lại, bên cạnh Lưu Ly cũng làm cho cô không chịu nổi rồi.
“Tiểu Điểu, kích thích sao?”.
“Tiểu Điểu, đây là lần đầu tiên cậu đi khách sạ sao?”.
“Tiểu Điểu, phó thị trưởng Trương cũng thật keo kiệt rồi, cư nhiên dẫn cậu đi khách sạn nghèo nàn đó”.
“Tiểu Điểu, cậu cũng thật xui xẻo rồi, đi khách sạn cư nhiên gặp phải đợt càn quét tội phạm”.
“Tiểu Điểu…”.
Cô bịt lỗ tai, cảm giác mình sắp điên rồi, nếu mặt đất có lỗ, cô nhất định chui xuống ngay, như vậy không phải đối mặt với đùa giỡn của Lưu Ly. Chỉ là Lưu Ly cũng không có ý định bỏ qua cho cô, mọi người trong phòng cũng cùng nhau trêu đùa cô.
cô im lặng, chỉ cảm thấy mình chọn nhầm bạn tốt.
đang lúc cô khổ nảo, điện thoại liền vang lên. cô vừa nhìn điện thoại, nhìn thấy số điện thoại của người nhà, cô vừa mừng vừa lo. Bởi vì cô không chịu nghỉ việc về nhà, trong nhà đã không liên lạc với cô hơn hai tháng rồi.
Ra dấu kêu Lưu Ly im lặng, cô liền bắt máy: “Alo…”
“Thái Điểu, ngay bây giờ, con lập tức quay về nhà cho ba.” Tiếng nói qua điện thoại đang rất tức giận như một trận lũ bất ngờ kéo qua, cô bị rống một tiếng liền cup điện thoại.
Lưu Ly thấy dáng vẻ ngu ngơ của cô, đẩy đẩy cô nói: “đã xảy ra chuyện gì vậy?”
cô vẫn giữ dáng vẻ ngu ngốc, lắc lắc đầu nói: “Mình cũng không biết, không lẽ…” Dự cảm xấu xuất hiện trong đầu cô, cô không dám nghĩ tới khả năng đó.
Điện thoại di động lần nữa reo lên, lần này là của Trương Cảnh Trí.
“Tiểu Điểu, chị hai không biết từ đâu nghe được tin tức về khách sạn nên nói với người nhà rồi.”
“Cái gì.”
Đây là trời muốn diệt mình sao.
Anh khuyên bảo cô mấy câu, để cho cô yên tâm, nói anh nhất định sẽ giải quyết chuyện này, nhưng cô vẫn cảm thấy rối loạn, bộ dáng có bao nhiêu ủy khuất thì bấy nhiêu ủy khuất, người nào gặp phải chuyện này, cũ