80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phiên Dịch

Người Phiên Dịch

Tác giả: Kỷ Viện Viện

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.

y về sau chúng tôi có còn là bạn của nhau nữa hay không.
“Em nói đi, hồi bé có phải em từng là người dẫn chương trình trong tiết mục Giữa trời và đất dành cho thiếu nhi của Đài truyền hình Trung ương không? Nếu đúng như vậy, anh phải nói với em rằng từ nhỏ anh đã thầm yêu em rồi”.
Vị hôn thê của anh bật cười.
Tôi cũng cười.
Phi cũng cười: “Không phải, không phải vậy đâu, lên đại học em mới tới thành phố này”.
Vị hôn thê của Húc Đông liền nhắc: “Phi à, nước hoa quả dính lên váy của em kìa, có cần phải tẩy ngay không?”
Tới lúc này cô mới nhận ra, liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Tôi nhìn theo bóng cô, lòng thầm nghĩ mình phải tìm lý do nào đó để kết thúc buổi gặp mặt này, càng sớm càng tốt.






Trình Gia Dương
Đánh tennis xong, tôi nghĩ cách để kết thúc sơm buổi gặp mặt này. Tôi nói với Húc Đông rằng mình còn có việc sau đó đưa Phi đi. Chúng tôi tìm chỗ ăm cơm, Phi ăn rất ít.
Tôi hỏi, em vừa đánh bóng xong, không đói sao?
Không đói. Cô ấy lau miệng, uống một ngụm nước.
“Lát nữa em phải về trường, tuần sau thi rồi, em về để ôn tập”.
“Kiều Phi”. Tôi nhắc: “Em giận vô lý thật đấy. Cái cô minh tinh kia có quan hệ gì với em không? Em đã xem xét kỹ chưa? Em chỉ biết bạn anh bỏ rơi cô ấy, thế em có biết sau lưng, cô ấy đã làm những gì không?”
“Ý anh muốn nói là ai cũng đều có quá khứ xấu xa phải không?”
“Anh không có ý đó, anh chỉ muốn nói là em không nên vì chuyện của người khác mà to tiếng với anh”.
Kiều Phi dừng lại, cơn giận khiến mặt cô đỏ bừng.
Thực sự tôi không nên nói câu đó, đang yên đang lành tự dưng lại lôi chuyện Húc Đông bỏ Ngô Gia Nghi ra. Nhưng tôi cảm thấy đột nhiên cô ấy nổi cáu mà chẳng có lý do chính đáng nào cả.
Cô cúi đầu nhìn vết ố trên váy do nước hoa quả bắn vào: “Đúng là chẳng ra sao, em mua bộ quần áo này để gặp người như vậy chứ?”
Tôi tấp xe vào lề đường, nhìn cô hỏi: “Em làm sao vậy? Có chuyện gì to tát lắm đâu, chỉ là một bộ quần áo thể thao thôi mà, anh sẽ mua cho em mười bộ. Nào, đi đến trung tâm mua sắm ngay bây giờ”.
“Anh đừng đem tiềm ra để hành hạ em nữa, Trình Gia Dương! Em biết anh có tiền, anh đi mua đi, ngay bây giờ đi, nhưng có điều phiền anh tìm người khác mặc nhé!”.
Nói xong cô liền xuống xe, sải bước về phía trước, không thèm ngoái đầu lại.
Đây là lần đầu tiên Kiều Phi nổi giận với tôi. Tôi không hiểu nổi con người cô thường ngày dịu dàng vui vẻ là thế mà chỉ loáng một cái đã trở nên đằng đằng sát khí như vậy.
Tôi đã làm gì sai, nói gì sai mà khiến cô đem sự bất mãn từ người lạ trút lên người tôi thế này? Tôi đã làm rất nhiều việc, chỉ mong muốn cô vui vẻ.
Bây giờ đổi lại cô đối xử như thế này với tôi.
Tôi sờ túi áo, tìm khắp nơi mà không thấy thuốc lá đâu, tức tối đấm mạnh vào vô lăng.
Tôi về nhà uống rượu, lên mạng rồi lại chơi bi-a với tay Tôi không tin tôi không đăng ký được kia.
Anh ta thăm dò: “Người anh em, sao hôm nay lạ thế, chẳng giống anh chút nào”.
“Đâu có”.
“Lại cãi nhau với phụ nữ à?”
“Sao anh biết?”
“Đàn ông tâm trí rối loạn, hỏi tại sao lại nói không có, đích thị là liên quan tới phụ nữ. Đừng quá bận tâm. Người xưa có câu: Nơi nào mà chẳng cỏ thơm. Nếu thích thì tiếp tục còn không thì mau chóng tìm người khác”.
“Đạo lý này ai cũng biết, thế nhưng vận vào mình lại chẳng biết giải quyết ra sao”.
“Chắc chắn anh bị cô ấy bắt nạn”.
“Tôi đã cẩn thận lấy lòng cô ấy, vậy mà cô ấy lại giận tôi. Vì chuyện của người khác mà cãi cọ với tôi.”
“Cô gái này tính tình không tốt phải không?”
“Chắc chẳng còn ai có thể tốt hơn cô ấy được.”
“Nhất định anh đã động vào nỗi đau của cô ấy rồi”.
“Tôi không coi trọng chuyện đó nữa, tôi chỉ muốn cô ấy quên đi.”
“Ây da, vậy là phức tạp rồi. Chuyện dài lắm phải không?”
“Tôi không muốn kể, mắt lại đang cay sè.”
Tôi tạm biệt Tôi không tin tôi không đăng ký được, rồi thẫn thờ nằm trên giường.
Một tháng sau lần đó, chúng tôi không gặp nhau.
Tôi không chủ động tìm cô ấy, và cô cũng vậy.
Công việc của tôi rất bận, nhiều khi mệt bở hơi tai.
Cuối tháng Tư, trong Bộ phải khám sưc khỏe định kỳ, tới lượt tôi thì đã là buổi chiều. Cuối cùng cũng có thể trốn ra ngoài không phải làm việc nửa ngày. Tôi thư thả xếp hàng tại phòng khám của bệnh viện.
Gia Minh làm việc tại bệnh viện này, lúc tôi đang đứng tại cửa khoa Tim mạch thì thấy anh đang đi tới. Nhìn thấy tôi anh rất bất ngờ, biết được tôi đến khám sức khỏe định kỳ, anh liền hỏi tôi: “Chú có vội không? Nếu vội anh sẽ giúp chú được kiểm tra sớm”.
“Không cần đâu. Em cũng chỉ muốn được ở đây nghỉ một lát.”
Anh ấy nhìn tôi rồi ngồi bên cạnh nói: “Anh vừa mổ xong một ca, cũng muốn nghỉ một chút”.
“Gần đây chú khỏe chứ? Đã lâu anh không về nhà rồi.”
“Cũng tàm tạm. Có điều công việc hơi bận. Đặc biệt là tháng trước, anh biết không vừa kết thúc hai hội nghị xong.”
“Dạ dày chú có còn đau nữa không?”
“Hình như không thấy gì nữa”.
“Tới lượt chú rồi kìa”.
Tôi bước vào phòng khám khoa Tim