Tác giả: Kỷ Viện Viện
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341617
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.
mạch, bác sĩ tiến hành kiểm tra đơn giản, kê đơn rồi yêu cầu tôi chụp X-quang. Lúc tôi đi ra, Gia Minh vẫn đang chờ ở đó: “Anh đưa chú tới khoa Phóng xạ nhé”.
Muốn chụp X-quang lại phải đi sang tòa nhà khác, khi chúng tôi đi ngang qua cửa chính của phòng khám thì bắt gặp một chiếc xe cấp cứu vừa dừng lại. Người ta khiêng cáng vuống, bệnh nhân trên cáng đang đeo máy thở, che mất nửa khuôn mặt, tôi chợt cảm thấy người đó rất quen. Đúng vào lúc này tôi nghe thấy y tá đang nói rõ tình trạng của bệnh nhân cho các bác sĩ cấp cứu: “Bệnh nhân Ngô Gia Nghi, hai mươi sáu tuổi, trúng độc khí gas, huyết áp 40,60...”.
Gia Minh nhìn tôi hỏi: “Ngô Gia Nghi? Đây chẳng phải là cô minh tinh gì đó sao?”.
Tôi cũng sững người lại.
Kiều Phi
Chu Hiền Phúc bảo tôi đi chuyển công văn, đơn vị nhận là một công ty thương mại phụ trách xây dựng cơ sở hạ tầng.
Tôi để tài liệu ở chỗ thư ký, ký tên rồi đi về.
Lúc sắp rời khỏi đó, tôi thấy người quen đang đi từ trong ra, anh ta nhìn tôi mỉm cười. Tôi hận không thể tìm được lỗ nẻ nào để chiu xuống. Người đó là Lưu công tử.
Sự việc lần đó đã tiết lộ danh tính thật sự của tôi. Cho nên không lâu sau, anh ta tới trường tìm tôi, tôi không bất ngờ chút nào.
Khi đó tôi đang cùng một vài người bạn tới nhà ăn của trường, một chiếc xe dừng ngay cạnh tôi. Lưu công tử ngồi trong xe nói vọng ra: “Phi Phi, anh bảo em gọi điện, tại sao lại không gọi chứ?”
Tôi liền giục các bạn: “Các bạn cứ đi trước đi”.
Nhìn thấy họ đã đi khá xa, tôi mới cúi xuống nói với anh ta: “Anh nói đi, rốt cuộc anh muốn gì? Anh muốn bôi nhọ tôi, tôi cho anh biết giáo viên phụ trách chúng tôi đang ở kia, anh đi tìm ông ấy đi. Hãy nói với ông ấy rằng, tôi tiếp khách ở hộp đêm. Trong đầu chỉ toàn những chuyện cười dâm đãng. Anh muốn thì đi đi”.
Anh ta vẫn ngồi trên xe, sững sờ nhìn tôi.
“Anh cũng muốn kể cho Trình gia Dương nghe phải không? Anh cũng nên đi đi, anh ấy chẳng biết gì đâu. Mà tôi cũng chẳng thèm quan tâm”.
Lưu công tử cười.
“Em nói đi, nếu anh làm thế thì có lợi gì chứ?”
Tôi đứng thẳng dậy, “hừ” một cái rồi liếc xéo anh ta. Từ trước tới giờ tôi chưa từng ghê ghớm như vậy. “Đàn ông có thể muốn cái gì ở đàn bà?”
“Phi Phi à, em làm sao vậy? Trứơc đây em chưa từng to tiếng cáu gắt như thế này mà.” Anh ta xuống xe hỏi tôi: “Em đang giận ai vậy? Nói đi, thế nào, thằng họ Trình kia trả em bao nhiêu? Lần trước anh đã muốn khuyên em đừng theo nó. Em theo anh đi, thằng đó là người nhàm chán nhất anh đã từng gặp đấy”.
Tôi nhìn anh ta, dưới ánh nắng, con người này bàn chuyện giá cả với tôi, trông mới thành khẩn làm sao.
Tôi hơi thừ người ra.
Dường như anh ta cũng đoán được tôi đang suy nghĩ, lại nói với vẻ thành khẩn hơn: “Em nói xem trước đây chúng ta không có tình cảm ư? Chẳng phải lần nào anh đến Khuynh Thành cũng đều đối xử với em tốt nhất sao? Anh muốn cùng em ra ngoài, nhưng em không đi khách đúng không? Thế mà sau này sao em lại đi cùng thằng nhãi đó? Phi Phi, anh nói thật đấy, từ khi em bỏ đi, anh chưa từng nghe chuyện cười nào do người khác kể mà thấy vui cả”.
Bây giờ tôi đã hiểu rõ một chuyện.
Lịch sử của một con người, cũng giống với lịch sử của một quốc gia, luôn có người nhớ hộ cho bạn. Tôi ở cùng Trình Gia Dương đã rất lâu rồi, ham vui tới mức quên hết tất thảy mọi thứ, nhưng cuối cùng có người tới nhắc nhở tôi rằng đừng quên mình là ai, đừng quên mình đã từng là gái hầu rượu ở hộp đêm.
“Phi Phi, anh không ép em, nhu6ng em phải suy nghĩ cho kỹ đấy được không?” Anh ta vẫn nhăn nhở như vậy, nói xong liền lên xe. “Lần này không cần em gọi cho anh nữa, anh sẽ tự tới tìm em.”
Bữa trưa hôm đó, một mình tôi ăn rất nhiều thứ: cơm, thịt gà, đậu, bánh...Buổi chiều học dịch khẩu ngữ, tôi đã thể hiện rất tốt, còn được thầy giáo khen nữa.
Buổi tối tôi vừa học từ mới vừa nhảy dây, tôi đã thề với bản thân, sẽ học hành chăm chỉ và sẽ sống tốt.
Trình Gia Dương
Tôi mang hoa tới thăm Ngô Gia Nghi, thông báo với trợ lý của cô ấy ở ngoài cửa, anh ta đi vào xin ý kiến của cô rồi mới cho tôi vào, còn dặn tôi: “Xin anh nói ngắn gọn thôi, Gia Nghi còn phải nghỉ ngơi nữa”.
Ngô Gia Nghi đang ngồi trên giường cầm tờ báo trên tay, vừa thấy tôi cô liền vẫy tôi vào: “Bận rộn như anh vẫn có thời gian tới thăm tôi ư?”
Tôi cười nhìn vào trang Thông tin giải trí trong tờ báo trên tay cô, một hàng tít lớn Ngô Gia Nghi khốn đốn vì tình, tự sát không thành.
Tôi an ủi: “Toàn là những tin tầm phào vớ vẫn”.
Anh ấy đang xem bộ phim It happened one night của đạo diễn Clark Gable. Một tiểu thư nhà giàu lưu lạc trót yêu anh chàng nhà báo chuyên viết bài châm biếm chọc cười cho độc giả. Một thời đại ngây thơ thuần khiết, một câu chuyện về nàng công chúa phải lòng chàng ếch xanh.
Gia Minh nhìn thấy tôi lấy một bộ lễ phục dành cho phù rể từ chỗ Húc Đông.
“Rốt cuộc cậu ấy vẫn tuân theo sự sắp đặt và điều khiển”. Gia Minh kết luận.
“...”
“Người con gái vì cậu ta mà làm như vậy, quả thật quá dũng cả