Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2885 lượt.
trán dọc theo cổ chậm rãi rơi xuống, hình ảnh này khiến cổ họng Hoan Nhan căng thẳng, hai mắt mở lớn, gần như hô hấp cũng bị anh chiếm lấy… “Có nhớ tôi khong?” Anh lại hỏi lần nữa, lại hung ác cắn môi cô, giọng nói bức bách hấp dẫn vô cùng, Hoan Nhan chỉ cảm thấy trong lòng vui sướng, nhưng không trả lời.
Cánh tay cô quấn lên cổ anh, cũng học theo anh cắn lại: “Vậy còn anh?”
Khóe môi hơi cong, buông nhẹ ngón tay bị cô cắn, mắt nheo lại, ghé sát vào tai cô xấu xa nói: “Tôi luôn nằm mơ giống như vậy đè em dưới thân tôi…”
Không đợi cô mở miệng, nụ hôn của anh đã đi xuống phía dưới, hai người không kiềm chế rên lên một tiếng, ngọn lửa bùng cháy lan tràn… Lúc nước sắp chảy thành sông, anh chợt buông cô ra, thiếu hơi ấm của anh, Hoan Nhan giật mình cảm thấy lạnh lẽo, hai mắt mở lớn có chút mơ hồ, lại nhìn anh lấy mở hốc tủ gần tay lái…. “Anh muốn làm gì? Cô ngượng ngùng hỏi.
Anh tiện tay xé bao cao su, quay mặt sang ánh mắt lo lắng: “Em không phải không muốn đứa bé của tôi sao? Tôi sau này sẽ không quên biện pháp an toàn.”
Anh cong môi cười, hàm ý giễu cợt, trong lòng Hoan Nhan trầm xuống.
Anh lại lần nữa nghiêng người, ngọn lửa cũng giảm đi rất nhiều, Hoan Nhan nắm chặt vai anh khẽ cắn môi dưới, chỉ cảm thấy động tác của anh vô cùng thô bạo, quá trình này cực kì dài, mặc dù anh lúc nào cũng để cô động tình phối hợp nghênh đón động tác của anh, nhưng tận sâu đáy lòng, không tìm được một phút ăn ý, tâm liền tâm như vừa rồi…Tất cả đều chấm dứt.
Anh nhẹ nhàng ôm cô không đứng dậy, mà cô không biết nói gì, chỉ mệt mỏi tựa vào người anh nghỉ ngơi, trong xe chỉ nghe tiếng gió lạnh thổi, yên tĩnh.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ xe, bao trùm bóng dáng anh, tăng thêm vẻ mê hoặc, Hoan Nhan nhắm mắt lại.
“Làm như vậy cũng tốt… Chúng ta sớm muộn cũng tách ra, sẽ liên lụy đến đứa bé.” Cô mở miệng, trong tim cũng nhói đau.
“À, xem ra em đã sắp xếp cho mình đường lui an toàn?” Anh nhíu mày, cánh tay đang ôm cô cũng siết chặt lại, Hoan Nhan dường như có thể nghe thấy tiếng xương bị anh bóp vang lên khanh khách, cô cũng không giải thích, hai mắt rũ xuống không nói lời nào.
“Em yên tâm.” Anh cười khẽ, đẩy cô ra, nụ cười đùa giỡn trên khóe môi vẫn chưa tan, anh mở miệng, không nhanh không chậm, vô cùng nhẹ nhàng: “Em muốn đứa bé cũng không có, bởi vì nếu không có biện pháp an toàn tôi tuyệt đối không muốn chạm vào em.”
Anh đứng dậy, vứt khăn giấy cho cô: “Hài lòng?”
Hoan Nhan cầm áo sơ mi che trước ngực, đây chính là ý của cô, nhưng khi anh nói ra, cô lại cảm thấy vô cùng tàn nhẫn, vẫn cố chấp gật đầu, “Như thế rất tốt.”
Anh thu lại nụ cười, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp tới ghế ngồi khởi động xe, phá vỡ cục diện bế tắc, Hoan Nhan sửa sang lại quần áo, cảm thấy tất cả mọi chuyện thật giống như trong suy nghĩ của cô, nhưng sao lại có chút chệch ra khỏi quỹ đạo.
Giống như cô nghĩ chỉ cần qua sáu tháng hết kì hạn cô sẽ được tự do, lại chưa bao giờ ngờ tới cô sẽ gả cho anh.
Sau khi gả cho anh, trong lòng vẫn muốn li hôn, nhưng lại không biết, trái tim lại nảy sinh tình cảm?
Việc đời khó đoán, không xảy ra trước mắt, không thể nói trước điều gì.
Trở về biệt thự, lúc dừng xe, anh cũng không để ý tới cô trực tiếp xuống xe.
Phòng ngủ rộng rãi, mỗi người bọn họ vào một phòng tắm, cách bức tường, nhưng lại như một con sông rộng, không cách nào vượt qua.
Anh đột nhiên tức giận là vì cô không từ chối việc dùng biện pháp an toàn sao?
Yên lặng suy nghĩ, chỉ cảm thấy da thịt bị chà sát đến đau đớn, cô mới đứng lên lau khô người, đổi quần áo ở nhà đi ra ngoài, vừa cúi đầu lau tóc, vừa đi về phía trước, suýt chút nữa đụng vào tường.
Anh để trần, giọt nước rơi từ đầu vai xuống, tóc đen dầy mượt, anh cúi đầu, nhìn cô, khóe môi nở nụ cười nhạt: “Hứa Hoan Nhan, em thật sự làm cho tôi thất vọng.”
Cô sửng sốt không hiểu tại sao anh lại nói ra lời này.
“Hôm nay ngày bao nhiêu?” Anh lạnh lùng chất vất.
Trong đầu Hoan Nhan quay một vòng vẫn sững sờ: “Hai mươi tháng bảy, làm sao?”
Hai mắt của anh híp lại, bỗng nhiên đè chặt hai vai cô, môi mím lại thành đường thẳng: “A, xem ra lúc em làm shinichi cũng không để lão công là tôi đây vào trong mắt!”
Anh đột ngột buông tay, sức lực khá lớn khiến cô lảo đảo lùi về sau mấy bước, nhưng anh lại giận dữ mở tủ lấy quần áo vứt lên giường, không nói một câu.
Hoan Nhan suy nghĩ cẩn thận, thế nào cũng cảm thấy hôm nay là ngày bình thường, anh ta lại bị thần kinh cái gì?
“Rốt cuộc là sao? Hôm nay có chuyện gì?” Cô thận trọng đặt câu hỏi, đến cạnh anh.
Anh chỉ im lặng mặc quần áo, vứt khăn lau tóc xuống, không thèm nhìn cô đi về phía phòng ngủ… “Này, Thân Tống Hạo, anh thật sự không nói? Anh không nói tôi làm sao biết anh muốn cái gì?”
Tay nắm khóa cửa của anh hơi ngừng lại một chút, chỉ hừ một tiếng rồi lại đi ra ngoài.
Lúc này điện thoại trong phòng vang lên, Hoan Nhan không thèm để ý anh, đi nhận điện thoại, “A lô.”
“Nhan Nhan, A Hạo về chưa?” giọng nói của lão gia tử có chút mệt mỏi.
“Ông nội, Thân, A Hạo đã về, ông muốn