Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2880 lượt.

đi.
“Tay em?” Anh đến gần cô, mùi nước hoa nhàn nhạt say lòng người, mặt cô ửng hồng, bối rối lùi ra sau một bước: “Đã tốt hơn.”
Thế nhưng anh vẫn cầm lấy tay cô, nhìn kĩ: “Có sẹo.” Giọng nói có vẻ không hài lòng.
“Không có gì đáng ngại, cũng không phải ở trên mặt….”
“Khôn gcho nói bậy!” Anh cáu giận trừng mắt nhìn cô, cô dí dỏm cười, giống như, hai người là bạn bè thân mật.
“Trước tham gia bữa tiệc, tôi sẽ nghĩ biện pháp xóa đi vết sẹo, con gái quan trọng nhất là tay thứ hai là mặt, em có biết không?”
Cô lùi về phía sau nửa bước, bàn tay bị anh nắm đổ mồ hôi, cô ngẩng đầu nhìn anh, bỗng rơi vào khung cảnh mầu hồng, dáng vẻ anh mỉm cười, rất mê người.
Đây chính là người đàn ông cô yêu, Hoan Nhan nghĩ thầm trong lòng, cảm thấy ngọt ngào và chua xót, ngọt ngào vì anh đang nắm tay cô, chua xót vì vĩnh viễn cô không có được anh.
“Anh thích Kỷ Phạm Hi.” Anh dừng xe không để ý nói, đã sớm gọi cho cửa hàng t rưởng, vì vậy lúc này đi vào, trong cửa hàng chỉ có hai người.
Hoan Nhan thật ra rất muốn hỏi, bởi vì Tô Lai thích phải không? Thôi, cũng chỉ rước lấy thương tâm mà thôi.
Anh chọn một lúc, mới lấy một cái váy, kiểu dáng đơn giản, trên gấu váy thêu bức tranh sơn thủy, cô không cao, vì vậy anh mới cố ý chọn lễ phục dưới gầu gối tầm mười centimet, để chánh lễ phục chạm đất sẽ khó đi lại.
“Đi thay.” Anh mím môi cười một tiếng, ánh mắt nhìn cô rất dịu dàng, khiến nhân viên đứng ở một bên sững sờ nhìn không rời mắt
Cô cầm lễ phục đi vào phòng thay đồ, anh ngồi xuống ghế salon, đọc tạp chí chờ cô.
Chung quanh nghe thấy tiếng bàn luận xôn xao có ý hâm mộ, anh không thèm để ý, chỉ giơ cổ tay nhìn đồng hồ, còn chút thời gian, có thể đưa cô đi làm tóc.
Cô có chút bối rối bước ra, cảm thấy cáy váy này có vẻ quá tao nhã không phù hợp với mình.
Anh gập tạp chí lại, mười ngón tay thon dài đan vào nhau đặt trên đầu gối, tròng mắt đen khóa trụ bóng dáng nho nhỏ, hai mắt dần híp lại, anh thế mà không chú ý đến, cái váy này lại hở nhiều như vậy.
“Đến đây.” Anh thấp giọng nói, ngoắc tay, Hoan Nhan đi đến, đứng ở trước mặt anh, cười một tiếng nói: “Hình như không hợp với tôi, trông quá dịu dàng….”
“Rất đẹp.” Anh gật đầu, kéo tay cô để cô quay vòng quanh nhìn ở phía sau, xương bướm rất đẹp bị lộ ra, trước kia anh tại sao lại không phát hiện ra?
Nhìn anh ngẩn người, cô nghi ngờ quay mặt lại: “Thế nào?”
Anh mím môi cười một tiếng, ngón tay đặt trên eo nhỏ của cô: “Lưng rất đẹp.”
Mặt cô ửng hồng, ngập ngừng nói: “Từ nhỏ đến lớn không có ai khen ngợi tôi xinh đẹp.”
“Tôi khen em, em rất đẹp, ừm, nhất là khi mặc cái váy này.” Anh đứng lên, nói lời từ đáy lòng.
“Cám ơn. Chẳng qua anh đang khen ngợi ánh mắt của mình.” Hai mắt cô sáng rực, cười nói cảm ơn, anh cũng cười: “Đi, chúng ta đi làm tóc.”
Cô không lên tiếng, yên lặng đi theo anh, anh vẫn dắt tay cô, giống như là người yêu.
Tóc chỉ xõa ra, mái tóc chia ba bảy,uốn phồng, ngọn tóc hơi uốn xoăn, sát vào gương mặt, vừa vặn rơi trên xương quai xanh, tóc mái hơi tỉa một chút chạm vào lông mi, lộ ra ánh mắt bướng bỉnh nhưng có chút địu dàng.
Anh rất hài lòng, không ngừng gật đầu: “Thoạt nhìn rất ngoan, về sau cứ để như vậy, không cần búi tóc, nhìn già đi vài tuổi, thế này mới giống cô gái nhỏ.”
“Tôi còn đi làm, nên thành thục một chút.” Cô tuy là bất mãn nhưng cũng không tranh cãi, trong lòng có chút ngọt ngào.
Anh xoa xoa đầu cô: “Tóm lại, trước hết tối nay cứ để như vậy.”
Bữa tiệc rất náo nhiệt, mặc dù tiêu điểm là con gái và con rể của thị trưởng, nhưng khi anh vừa tới, đã thu hút rất nhiều ánh nhìn, cô núp sau lưng anh, đợi đến đi một đám con gái vây quan anh, cô nhẹn nhàng mở miệng: “Tôi muốn nghỉ một chút.”
Anh muốn nắm chặt tay cô, nhưng bị cô tránh, nháy mắt không thấy bóng dáng, bị đám người bao vây, trước mặt anh xuất hiện vô số gương mặt trang điệm thật đậm, nhìn anh mỉm cười.
Anh cảm thấy phiền chán, nhưng lại không thể không xã giao với đám người này, không phải con em quan chức thì là con nhà giàu, anh làm thương nhân, không nên đắc tội.
Đi tới trong góc chỗ ít người, Hoan Nhan thở phào một hơi, ngồi trên ghế salon, trước mặt có các loại đồ uống hoa quả, rượu, điểm tâm, cô mở một chai rượu đỏ.
Anh luôn nổi bật giữa đám người, cho dù là cách nghìn vạn dặm, cô vẫn có thể tìm thấy bóng dáng anh, cô rót đầy li rượu, nhìn ngọn đèn sáng rực rợ cười khẽ, nhìn gương mặt anh tuấn của anh, cảm thấy rượu chưa uống lòng đã say.
Tư thế chạm cốc của anh cũng khiến người ta không thể dời mắt, anh cầm li rượu mím môi cười, dáng vẻ như thân sĩ nói chuyện với thục nữ, càng khiến cô vui sướng và đau thương.
Gả cho anh thì sao? Mặc vào y phục danh giá bước vào bữa tiệc thượng lưu thì thế nào? Cô không giống như những cô gái xinh đẹp kia, vừa vào bữa tiệc đã gây chú ý, trở thành tiêu điểm, dính vô số hoa đào, khiến vai nam chính ghen, khi cô rời đi, mọi người cùng nhau đi tới, ngay cả nhìn cô lâu một chút cũng không có.
Cô không hề xinh đẹp, cô biết, cô và mẹ dáng dấp giống nhau, nhưng mẹ là


XtGem Forum catalog