XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3529 lượt.

mĩ nhân, cô lại chỉ là con vịt xấu xí, lúc trưởng thành, thì cùng lắm được khen là thanh tú dễ thương, còn cách xinh đẹp rất xa.
Là say ư? Sao cô cảm thấy như anh đang đứng trước mặt mình.
Ngón tay thon dài cầm li rượu cao cổ, màu sắc rượu tươi đẹp, nhìn động lòng người,anh cầm tay cô, ngăn lại: “Nhan Nhan, em say.”
Cô cong môi cười ra tiếng, hai mắt to đen nhánh sáng rực, ánh mắt cũng giống như mang theo ý cười.
“Không có say… Anh xem, anh trước mặt tôi, vẫn chỉ là một, không có thay đổi thành nhiều người, cho nên tôi không say…”
Cô cười, đoạt lại li rượu ngẩng đầu uống sạch, anh nhìn cô, chợt cảm thấy vì cô mà đau lòng.
Anh cầm chai rượu, cúi người đè thân thể mềm nhũn của cô lại: “Không cho uống nữa.”
“Anh sao lại quản tôi? Anh không phải không thích tôi sao, cần gì phải quản tôi? Anh không cần phải quản tôi.” Cô lẩm bẩm, hai má đỏ hồng, nhìn vô cùng xinh đẹp.
“Chúng ta về nhà, em chưa ăn cái gì, đã uống rượu, dạ dày sẽ khó chịu.” Anh giống như dỗ đứa bé, kéo cô vào trong lòng tiện tay cởi áo khoác, quàng lên người cô, ôm cô thật chặt.
Đi ra ngoài đại sảnh, gió đêm thổi qua, cơn gió ấm áp lại khiến cô lạnh run, anh nhạy cảm, cảm nhận được, cúi đầu cài kín áo khoác, càng dùng sức ôm chặt: “Cố chịu, xe sắp đến rồi.”
Bữa tiệc mới bắt đầu nửa giờ, thế nhưng anh cũng không thèm chú ý tới sắc mặt khó coi của thị trưởng lập tức đi về, không biết vì sao, khi nhìn thấy cô một mình uống rượu, trong lòng anh cảm thấy khó chịu đau lòng.
Cứ như thế dẫn cô đi, không quan tâm tới bất cứ gì khác, giống như, giờ phút này anh chỉ nhìn thấy cô.






Gió lạnh thổi, rượu cũng tản đi một chút, bước chân mặc dù còn lảo đảo nhưng đầu óc cũng dần thanh tỉnh, không để lại dấu vết kéo ra khoảng cách với anh, anh không cảm nhận được, chỉ mở cửa xe, đưa cô lên.
Ngồi xong, cô lập tức cởi áo khoác còn mang hơi ấm của anh để xuống bên cạnh.
Anh ngồi vào, vừa khởi động xe vừa trách cứ: “Làm sao lại uống nhiều như vậy?”
Cô bát đầu cảm thấy trong người nóng ran, hai má đỏ bừng, giống như không phải của mình, “Ngồi một mình có chút chán…”
“Lần sau những bữa tiệc nhàm chán như vậy, tôi sẽ không đưa em đến.”
Lễ phục cao quý bị anh làm nhăn, anh thậm chí nóng lòng chẳng kịp cởi váy cô xuống, một đêm này anh muốn cô không biết bao nhiêu lần, cho đến khi cô không còn chút sức lực, ngủ mất….Cảm giác lạnh, cô nửa mê nửa tỉnh theo bản năng dán sát vào ngực anh, tư thế thoải mái khiến trong mơ cũng cảm thấy ngọt ngào… Không biết tỉnh lại lúc nào, vừa mở mắt, ánh mặt trời chói chang, cô vội kéo chăn mỏng, vùi đầu vào trong chăn… Chắc trễ giờ làm rồi! Hoan Nhan quấn chăn ngồi dậy, chỉ cảm thấy đau đầu, xem ra say rượu không phải là chuyện tốt.
Cô day day huyệt thái dương, đợi đến khi đầu óc tỉnh táo một chút, lại phát hiện có gì không đúng, phòng ngủ này? Hơn nữa giường cũng thoải mái… Á, cô không phải ở phòng ngủ cho khách?
Tối hôm qua… cô và Thân Tống Hạo, lại xảy ra quan hệ. Trong đầu cô nổ bùm một tiếng, mơ hồ thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, sững sờ ba giây, Hoan Nhan lập tức lấy áo choàng tắm quàng lên người, đi chân trần ôm đống quần áo dưới đất vào trong ngực, rón rén kéo cửa phòng ngủ, thật nhanh chạy tới phòng ngủ dưới hành lang… Lúc anh tắm xong đi ra, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ nhanh chóng biến mất, Thân Tống Họa cầm khăn lau mái tóc, trong mắt có chút tức giận, nhưng khóe môi lại chứa nụ cười.
Xem ra, cô vẫn muốn ở riêng.
Không sao, anh quyết định tối nay sẽ bắt đầu, không ngừng quấy nhiễu cô, anh tin tưởng, cô chịu không nổi.
Vừa vào công ti, cô bị ông chủ mắng cho một trận, Hoan Nhan biết mình đi trễ là sai, nên cũng không cảm thấy uất ức, ngược lại Hạ Tiểu Khê và trưởng bộ phận nhìn không nổi, không ngừng an ủi cô.
Hoan Nhan cười khổ, chẳng lẽ gả vào nhà giàu sẽ cao quý hơn người bình thường một chút, không chịu nổi uất ức sao? Cô không nghĩ như vậy, cô từ trước tới giờ đều nghĩ rằng, mình chỉ là một cô gái bình thường.
Buổi chiều bởi vì mất điện nên được nghỉ nửa ngày, Hoan Nhan mua thật nhiều đồ ăn và thuốc bổ tới viện an dưỡng thăm ba, ba thế mà nhờ dụng cụ đã đứng lên được, tâm tình khá tốt, lúc thấy Hoan Nhan cũng tươi cười. Ở cùng ba tới năm rưỡi, Hoan Nhan định đi về, chợt nghĩ tới nếu đi về gặp phải anh, vội thay đổi đi về phía cửa hàng.
Cái người tên Quý Duy An đó không hiểu sao cô luôn có cảm giác thân thiết.
Đẩy cửa kiếng, quả nhiên thấy anh ta đang làm bánh ngọt, nhìn thấy gò má anh tuấn khiến người ta phải say, cô đi tới vị trí quen thuộc, anh ta cũng phát hiện ra cô, tròng mắt sáng lên, giống như là đang đợi cô đến.
Anh ta đang cầm bánh ngọt vừa ra lò, mỉm cười nhìn cô: “Cô ăn thử, đây là tôi vừa mới học được.”
Cô cười sáng lạng, cúi đầu xắn một miếng bánh ngọt đưa vào trong miệng, ưm… cô lập tức che miệng lại, tiếp theo đứng dậy rất nhanh chạy vào nhà vệ sinh…. “Ai…” Quý Duy An lộ ra vẻ mặt đau khổ, đưa tay quệt một ít sô cô la đưa vào miệng, ừm… Anh lập tức che