Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2942 lượt.


Xuống Tay Đau Đớn
Sau cơn mưa buổi xế chiều, bầu trời cả thành phố như được tắm rửa sạch sẽ, trong suốt màu xanh lam, động lòng người mà lại yên tĩnh.
Trên cao, mấy tàng cây cơ hồ đan chéo vào nhau, ngăn không cho ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu xuống đỉnh đầu, hiếm hoi có được mát mẻ giữa mùa hè.Hứa Hoan Nhan đi bên cạnh Quý Duy An, hai người chỉ yên lặng tản bộ, thỉnh thoảng trò chuyện thân mật một hai câu với nhau.
Cuộc sống trở lại như trong tưởng tượng, mang theo yên tĩnh, mang theo cô đơn, mang theo bình thản an ổn, chẳng qua vào những lúc rành rỗi, cô lại thất thần, trong đầu vô ý thức bắt đầu tưởng tượng khuôn mặt anh ta, hoặc là trong lòng thầm lung tung nghĩ đến giờ khắc này anh ta đang làm gì… Suy nghĩ nhiều, tâm tình liền bắt đầu thay đổi trở nên nặng nề….Nhưng cô cũng không cố ý ép mình quên lãng.
Cô biết quên lãng cần phải có thời gian, cô cũng biết ly hôn có nhiều điều phải làm, nhưng bản tính cô quật cường từ trong xương, lại không theo như lẽ thường mà làm, hiện tại ngẫm lại cô theo dõi bọn họ một buổi tối đã phát sinh hết thảy, có lúc cô cũng hoài nghi, tại sao mình lại có dũng khí lớn như vậy làm cho mình dứt khoát giải quyết mọi chuyện với anh ta, thậm chí làm ra môt vài chuyện tình mất lý trí, tình cảnh như vậy khiến mọi người thương hại. Một lúc thật lòng bị người tùy ý chà đạp, tùy tiện làm nhục, lý trí vẫn không xao động.
“Nhiễm An An, cô muốn gì đây? Cô và Quý Duy An còn chưa có chia tay,mà nay lại đi với người đàn ông khác rồi…” Hứa Hoan Nhan cực kỳ tức giận, mở miệng chất vấn, cô không hiểu, người con gái tên Nhiễm An An này cùng với Duy An gắn bó nhau như keo sơn, như thế nào lại thay đổi mau chóng vậy!
“Câm miệng, Hứa Hoan Nhan, tôi cho cô biết tên tôi không phải là Nhiễm An An, từ giờ phút này hãy gọi tên tôi là An Nhiễm.” Nét mặt vui vẻ của An Nhiễm đã sớm biến mất, cô tiến lại gần trước mặt Hứa Hoan Nhan, đôi mắt quật cường nhìn Hứa Hoan Nhan đe dọa, cười như không cười: “Như thế nào? Nhìn em trai mình biến thành kẻ nghiện ngập, loại tư vị này có dễ chịu hơn không?”
“Nhiễm, An Nhiễm, cô ở đây nói nhăng gì thế?” Hứa Hoan Nhan có chút ngơ ngác, không hiểu trong lời nói của cô ta đến tột cùng có ý tứ gì.
“Thế nào? Cái tên An Nhiễm này nghe có vẻ xa lạ đúng hay không? Như vậy…An Khả Khả thì sao? Cô còn nhớ rõ tên này không?” An Nhiễm chợt khống chế không được, đưa tay bóp cổ Hứa Hoan Nhan, hai mắt cô ta trợn tròn, không cách nào không chế lửa giận trong lòng, khàn khàn gào thét: “Hứa Hoan Nhan, cô còn nhớ rõ chị tôi An Khả Khả không? Người phụ nữ đã tự sát đêm trước khi cô và Thân Tống Hạo kết hôn, cô chắc là đã quên sạch không còn nhớ gì, phải không?”
Sức lực cô ta thật kinh người, hung hăng đẩy Hứa Hoan Nhan về phía sau, Hứa Hoan Nhan bị cô ta bóp cổ cơ hồ không thể hô hấp được, lảo đảo sắp ngã xuống đất.
“Buông chị tôi ra!” Duy An giống như điên rồi, mạnh mẽ đẩy An Nhiễm ra, tiếp đến một bạt tay được giáng xuống, vẫn như chưa hết hận, hàm răng cắn chặt, mười cái bạt tay nặng nề liên tiếp giáng vào mặt An Nhiễm.
Chúng Ta Kết Thúc Rồi
An Nhiễm chợt cười lạnh, tiếp đến tránh thoát Quý Duy An, chợt nhào tới bên cạnh Hứa Hoan Nhan, ở phía sau đó trên đường một chiếc xe nhỏ chạy đến rất nhanh, nặng nề đẩy Hứa Hoan Nhan ra….”Chị….” Quý Duy An vừa thấy, không khỏi kinh hãi lặng người, trong nháy mắt, anh thế nhưng trơ mắt nhìn người chị mình tôn sùng bị đẩy nhanh vào giữa dòng xe đang chạy! Dưới tình thế cấp bách, Quý Duy An nhìn cũng không thèm nhìn tới An Nhiễm, chỉ thật nhan hung hăng đưa tay đẩy cô ta qua một bên, vừa đúng lúc này, tiếng thắng xe chói tay vang lên bên tai, Quý Duy An ôm Hứa Hoan Nhan vào trong ngực quay nhanh người trong nháy mắt, vậy mà xe cũng chưa dừng hẳn quét qa lưng Duy An một cái…. Áo sơ mi bị xé rách, Quý Duy An cảm thấy trên lưng đau nhói cháy bỏng, nhịn không được kêu nhỏ một tiếng, nhưng trong tay vẫn không buông Hứa Hoan Nhan ra… An Nhiễm trơ mắt nhìn Hứa Hoan Nhan một giây sau cùng được cứu trở về mạnh khỏe không việc gì, đang rúc vào ngực Quý Duy An, tức giận toàn thân, toàn bộ lý trí cô cũng bị một màn này kích thích, tại sao chứ? Tại sao ngay cả Quý Duy An yêu cô như vậy, nhưng cũng có thể vì cô ta, tiện nhân này mà cũng ra tay với cô không chút ngập ngừng.
“Quý Duy An, tại sao anh lại cứu cô ta? Anh có biết tôi chờ ngày này bao lâu rồi không?” An Nhiễm cúi đầu mở miệng nói, cô ta chậm rãi đến bên cạnh hai người, cảm thấy trong đầu hỗn loạn, cô chỉ muốn nhìn Hứa Hoan Nhan người phụ nữ này chết, là cô ta đã hại cô trở thành cô nhi không nơi nương tựa!Chính là cô ta…. “Cô đừng mơ tưởng tổn thương chị tôi.” Quý Duy An tức giận nói, nén đau đớn trên lưng, một tay kéo Hứa Hoan Nhan ra sau mình, bảo vệ cô thật chặt, không để An Nhiễm đến gần.
“Anh cũng biết bảo vệ chị mình như vậy, còn tôi thì sao? Chẳng lẽ mọi việc tôi làm đều sai lầm hết sao?”
“An Nhiễm, lúc tôi và Thân Tống Hạo kết hôn, căn bản không biết gì về chị cô, nếu tôi biết có người tình nguyện chết vì a