XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2974 lượt.

nhìn hình ảnh được phóng đại trên tờ báo, anh xuân phong đắc ý tuấn mỹ vô cùng, khuôn mặt tươi cười, còn có ảnh của Tô Lai ở góc nhỏ phía dưới, cô ta vẫn thanh nhã động lòng người như thế, giống như một đóa hoa sen.
Hoan Nhan khép tờ báo lại, lúc đứng lên, cảm thấy người chao đảo như muốn ngã, cô cầm túi xách lao ra ngoài, lúc gặp đồng nghiệp, thì thầm mở miệng: "Ari, giúp tôi xin phép nghỉ một ngày, tôi có chút không thoải mái."
Không đợi người kia đáp lại, cô đã nhanh chóng bước ra khỏi văn phòng, ánh mặt trời hôm nay sao lại chói mắt như vậy, làm hại cho nước mắt của cô lập tức rơi xuống, Hoan Nhan không biết nên đi đâu, trở về căn phòng trọ nhỏ sao? Nơi đó có thể giúp cho cô trốn tránh trước những sóng gió của cuộc đời sao?
Không, cô không muốn về đó, cô chỉ muốn tìm đến một chỗ không người, vui vẻ khóc lớn một hồi, khóc cho đoạn tình ngắn ngủi cứ như vậy bị mai táng, khóc cho sự hi sinh của cô trong suốt thời gian qua, rồi sau đó cô sẽ không bao giờ khóc nữa, sẽ không bao giờ hết lòng yêu một người khác, yêu một cách điên cuồng như vậy.
Lớp trang điểm nhẹ trên mặt cô bị nhoà đi, không sao cả, giờ phút này ngay cả trái tim đều đã tan nát, thì cô còn để ý tới ánh mắt người đi đường làm cái gì? Hoan Nhan lảo đảo, không biết làm sao lại đi tới cách chỗ làm việc của Á Hi không xa, cô khóc sưng cả mắt lên, mascara đọng quanh mí mắt, làm cho cô sắp không thấy rõ đường đi nữa, lúc Á Hi mặc đồng phục làm việc xuất hiện trước mắt của cô, cô khàn khàn nghẹn ngào gọi tên anh "Á Hi. . . . . ."
"Hoan Nhan, sao em lại tới đây?" Hai mắt Á Hi sáng lên, lập tức buông thùng hàng xuống, bước nhanh đi tới trước mặt cô, còn chưa đến gần, đã nhìn thấy bộ dáng chật vật vì khóc của cô, anh không khỏi đưa tay vịn lấy cô, cúi người xuống nhìn đôi mắt sưng lên vì khóc của cô, anh tự tay lau nước mắt hai bên má cho cô, dịu dàng mở miệng:
"Làm sao? Đã xảy ra chuyện gì, Hoan Nhan, nói cho anh biết, không cần phải sợ, đừng khóc, còn có anh đây."






Anh tự tay lau nước mắt hai bên má cho cô, dịu dàng mở miệng:
"Làm sao? Đã xảy ra chuyện gì, Hoan Nhan, nói cho tôi biết, không cần phải sợ, đừng khóc, còn có tôi đây."
Hoan Nhan không nói lời nào, chỉ giống như một đứa bé gục đầu trên vai Á Hi lớn tiếng khóc, không khí nóng rực cơ hồ khiến người hít thở không thông, đồng phục làm việc thật dầy trên người Á Hi bị nước mắt của cô làm cho ướt một mảng, sau lưng anh là một mảng mồ hôi thấm ra, anh cũng cảm thấy rất nóng, nhưng không muốn đẩy cô ra, bàn tay anh chậm rãi nâng lên, do dự mãi cũng dám chạm vào cô,nhẹ nhàng vòng ra phía sau lưng cô, dùng một lực vừa đủ, ôm chặt cô trong ngực:
"Hoan Nhan, đừng khóc."
Thanh âm của anh vẫn bình thản như vậy, thật động lòng người, trong những năm tháng dài dằng dẵng cô tịch một mình, rồi những ngày tháng khó khăn nhất, Á Hi chính là nguồn động viên lớn nhất của cô, để cô có thể yên tâm dựa vào.
************
"Cha bất kể Tô Lai đã làm cái gì mà chọc cho con không vui, nhưng ngày trước con có thể vì cô ta mà li hôn với Hoan Nhan, thì nói vậy địa vị của cô ta ở trong lòng con cũng không hề thấp, mà ngày kết hôn đã định ra rồi, nếu con nhất định muốn đem toàn bộ mặt mũi của Thân thị ném đi, thì con cứ việc huỷ hôn đi!"
Thân Thiểu Khang tức giận nặng nề dùng gậy đập xuống nền mấy phát, lại dùng sức ho khan, vẻ mặt của Thân Tống Hạo khẽ thay đổi hai cái, nhìn khuôn mặt chỉ trong một đêm mà già nua đi của cha, anh có chút áy náy, nhưng vẫn là không muốn nói ra một câu lời dịu dàng.
Từ nhỏ đến lớn, anh đã không thân cận với bọn họ, từ nhỏ đến lớn, anh cũng chưa từng đặt người cha hèn yếu này trong mắt, nhưng làm thế nào anh cũng sẽ không nghĩ tới, chỉ vì để bảo vệ cho vị trí của anh, ông lại có thể kiên quyết như vậy, gạt anh mà công bố tin tức về lễ cưới!
"Nhưng bây giờ con không còn yêu Tô Lai nữa, cho nên nếu muốn con kết hôn với cô ta, thì chuyện này căn bản là không thể nào!"
Anh đứng lên, quẳng lại một câu nói, liền đi ra khỏi phòng khách.
"Bất kể con có còn yêu hay không, lễ cưới này nhất định phải tổ chức, dù con có coi như việc cưới cô ta về để bày biện cũng cùng được!"
Thân Tống Hạo cắn chặt răng, lúc ầm ầm đóng cửa phòng lại anh cất giọng mở miệng: "Con vẫn nói câu nói kia, không thể nào!"
"Nghiệt chướng! Con muốn cho gia gia con ở dưới đất cũng không yên ổn phải không?"
Giọng buồn buồn vang lên trong hành lang, Thân Tống Hạo sải bước về phía trước, ra khỏi căn phòng lạnh lẽo, ánh mặt trời bên ngoài cực nóng cơ hồ muốn đem da người ta đốt cháy!
Kết hôn? Kết hôn với Tô Lai? Thân Tống Hạo không khỏi cười lạnh, anh đã làm Nhan Nhan tổn thương thành như vậy, bây giờ còn làm cho tin tức như thế này truyền tới tai của cô, liệu nó có thể làm cho cô tổn thương một lần nữa không!
Tốt, không phải là bọn họ muốn anh kết hôn ư, không phải bọn họ đang buộc một người thừa kế duy nhất như anh phải nhanh chóng sinh hạ một thế hệ thừa kế mới sao? Được thôi, anh sẽ kết hôn cho bọn họ