Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343010

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3010 lượt.

ơi xuống: “Mẹ, có những lúc nằm mơ con thấy mình đi tìm ba.”
“Noãn Noãn…” Hoan Nhan lập tức che miệng lại, không nhịn được bật khóc, con gái bé nhỏ bị cô ôm thật chặt vào trong ngực, cô bé giống như đột nhiên bị hù dọa, Noãn Noãn sững sốt một chút, rồi cũng oa một tiếng khóc theo: “Mẹ, con không muốn có ba nữa, sau này cũng không nằm mơ nữa…. Mẹ đừng khóc, đừng khóc…..”
Bàn tay nhỏ bé mềm mại của Noãn Noãn hoang mang rối loạn lau lệ cho mẹ, Hoan Nhan càng ôm cô bé chặt hơn, dán sát khuôn mặt đang ướt đầm nước mắt vào khuôn mặt bé nhỏ của con, nhẹ nhàng vuốt ve: “Có phải mẹ xấu lắm không, mẹ không nên ích kỷ như vậy, Noãn Noãn, mẹ xin lỗi con….”
“Mẹ, có phải ba trở lại không?” Noãn Noãn vừa khóc vừa lén nhìn nét mặt của mẹ.
“Noãn Noãn, nếu như ba muốn con trở về bên cạnh ông ấy, con đồng ý không?” Hoan Nhan ôm con gái, nhìn qua khuôn mặt bé nhỏ lại như nhìn thấy người đàn ông say khướt buổi tối, nếu nói trong thâm tâm cô không gợn sóng, căn bản là không thể nào, dù sao cũng là ban đầu yêu người đó đến chết đi sống lại, bây giờ nhìn thấy anh hối hận, cô thật không biết suy tính sao.
Hứa Hoan Nhan đang bước xuống lầu, bước chân bỗng rối loạn một chút, chỉ một chút, nhưng Á Hi vẫn cảm giác rõ ràng, anh đưa tay đỡ cô: “Nhan Nhan, em đi gặp anh ta đi, có lẽ cần phải nói một chút, biết đâu có hiểu lầm gì đó, hai người cũng nên nói cho rõ ràng.”
Hứa Hoan Nhan cắn môi dùng sức lắc đầu: “Em không đi.”
Cô làm sao dám đi, chỉ một buổi tối hôm qua thôi đã làm cho cô tâm loạn như ma, nếu như bây giờ đi ra nghe anh ta sám hối, rơi lệ, van xin một phen, thì không biết chuyện gì xảy ra?
“Chị, em thấy anh ta rất quyết tâm, không bằng chị ra gặp anh ta một lần đi. Ngày đó, anh ta nói với em, nếu như chị đã lấy chồng sinh con, anh ta thề sẽ không trở lại quấy rầy chị, như vậy bây giờ anh ta đã tỉnh rượu, chắc là sẽ nhớ lời mình nói.”
Duy An suy nghĩ một hồi mới nói, thay vì ba người dây dưa không rõ, chi bằng gặp mặt dứt khoát
“Chị đói bụng rồi, cả nhà ăn sáng thôi.” Hoan Nhan không trả lời, chỉ kéo Á Hi xuống lầu, đi tới phòng ăn, bữa ăn sáng này ba người ăn có hơi vô vị tẻ nhạt, chỉ có Hứa Hoan Nhan giống như đang có nhiều tâm sự, không phải đánh rơi thìa, thì cũng là quên không uống sữa.
Cô không rảnh để trông nom xem y phục trên người mình bừa bãi thế nào mà chỉ chán nản ngồi ở trên ghế sa lon, bởi vì bóng dáng của anh, đã xuất hiện ở trong phòng khách. . . . . . Đầu Hoan Nhan cũng không ngẩng lên, tầm mắt rơi vào cái bàn trước mặt, còn Thân Tống Hạo đứng ở cửa phòng khách, cả đêm say rượu, anh cũng chưa rửa mặt, nhìn anh tiều tụy lại nhếch nhác, cô lại nghĩ tới gương mặt anh tuấn ngày xưa bây giờ lởm chởm đầy râu, tựa hồ già đi rất nhiều.
"Nhan Nhan. . . . . ." Anh kêu tên của cô, thanh âm mà anh phát ra cũng khàm khàn khó nghe, anh có một chút lo lắng, liếc mắt nhìn y phục nhăm nhúm trên người mình, anh xuất hiện trước mặt cô, lại là dùng cái bộ dáng chật vật như thế này.
Hoan Nhan không nói lời nào, giống như anh căn bản không tồn tại, trầm mặc ngồi ở chỗ đó.
"Tối hôm qua, thật xin lỗi. . . . . . Nhan Nhan, anh uống say rồi, cũng không biết chính mình đang làm cái gì, Nhan Nhan. . . . . . Em đừng giận anh có được hay không?"
Anh cẩn thận mở miệng, giọng nói mặc dù thành khẩn, nhưng cả người lại vẫn mang theo sự khí thế kiêu ngạo trời sinh.
Hoan Nhan không biết mình làm sao mà lại khẽ mỉm cười một cái, "Không sao, Thân tiên sinh."
Cô ngẩng đầu lên, chỉ bình tĩnh nhìn anh, đáy mắt không nổi gợn sóng. Qua năm năm, bọn họ đã là người của hai thế giới khác nhau.
Thân Tống Hạo cảm giác thân thể mình không khỏi run rẩy một cái, không biết có phải vì một tiếng Thân tiên sinh kia hay không, đâm trúng chỗ đau của anh, quan hệ giữa bọn họ tựa hồ lập tức bị kéo giãn ra, trở lại như lúc ban đầu.
"Nhan Nhan. . . . . ." Anh không biết nói cái gì cho phải, ánh sáng nơi đáy mắt dần dần bể tan tành, anh mong mỏi cô lâu như vậy, nhưng đến khi cô xuất hiện, lại làm cho anh càng không dễ chịu, lúc không thấy, còn có thể mang theo ước mơ, mang theo hi vọng, còn bây giờ thấy, tất cả những thứ mà cô mang lại cho anh là sự đau lòng.
Anh không trách cô, tất cả đều trách chính bản thân anh làm bậy, anh không còn lời nào để nói, nhưng anh chỉ muốn cô cho anh một cơ hội, để cho anh có thể vãn hồi tình huống này.
"Thân tiên sinh, sự xưng hô này, chỉ có chồng của tôi có thể gọi." Hoan Nhan cũng cắt đứt sự trầm mặc của anh, cô đứng lên, liếc mắt nhìn những vết bẩn trên người mình, áy náy cười một cái: "Ngại quá, tôi muốn thay quần áo, Thân tiên sinh có thể đi trước cũng được."
"Nhan Nhan. . . . . ." Anh khống chế không được, chợt đuổi theo ôm lấy cô từ sau lưng, nhưng khi cánh tay anh chạm vào cái bụng đang nhô lên của cô thì thân hình anh khẽ dao động một cách hoảng hốt, nhưng anh vẫn gắt gao ôm chặt, thống khổ nhắm mắt lại thì thầm: "Nhan Nhan, đừng đi."
"Thân tiên sinh! Xin anh tự trọng một chút! Tôi đã kết hôn, còn có con rồi, xin anh buông tay ra!"
Cô nói một cách quyết liệt