Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3015 lượt.

câu nói của anh cũng là anh ngu xuẩn cự tuyệt!
Anh cơ hồ sắp không đứng vững được nữa, tại sao anh có thể phạm vào một sai lầm không thể tha thứ như vậy chứ? Tại sao ban đầu anh đối với cô ngay cả một chút giải thích cũng không cho cô nói?
Suy nghĩ của anh lại tiếp tục quay lại tới thời điểm trước sinh nhật của anh không lâu cô từng nói muốn đưa anh một phần quà sinh nhật thật to, đó có lẽ chính là đứa bé.
Cô ôm đứa con của hai người theo dõi anh và Tô Lai, mắt thấy bọn họ thân mật, tuyệt vọng đồng ý ly hôn sau đó lại bị đá ra cửa, xa cách năm năm, Thân Tống Hạo anh quả nhiên là một tên khốn kiếp không hơn không kém! Cơn đau đớn từ ngực đang lan tỏa ra toàn thân khiến cho anh không khống được siết chặt lòng bàn tay, nếu không phải anh đang ôm trong ngực cô bé này thì anh không biết mình có thể nhịn được mà cuồng lên hay không!
“Chú.”
Noãn Noãn kinh ngạc nhìn lên khuôn mặt trước mặt đang trắng bệch ra, khiến cho cô bé không khỏi có chút sợ hãi mà hô lên một tiếng, lại thấy Thân Tống Hạo cũng không phản ứng mà sắc mặt cũng là âm trầm như muốn khóc, khiến Noãn Noãn bị dọa sợ, thân thể nhỏ bé mập mạp dùng sức ở trong lòng anh uốn éo muốn đứng lên, cái miệng nhỏ nanh nhất thời oa lên khóc.
“Mẹ mẹ, cứu con! Mẹ, Noãn Noãn sợ, ô ô ô. “
Noãn Noãn càng khóc càng dữ, sớm biết vậy cô bé cũng sẽ không len lén trượt xuống đây, thật là đáng sợ! Căn bản đây chính là mấy người thích bắt trẻ con trogn phim hoạt hình!
“Ngoan, đừng khóc, đừng khóc” Anh bị tiếng khóc của cô bé đánh thức khỏi trầm tư, anh lập tức cúi xuống nhìn tiểu nha đầu đang khóc sướt mướt trong ngực mình, tay chân anh không khỏi có chút luống cuống, muốn lau nước mắt cho cô bé nhưng cô bé lại uốn éo muốn giãy ra khỏi lòng anh khiến cho anh động cũng không dám động chỉ sợ làm đau cô bé.
“Noãn Noãn, đừng khóc.”
Thân Tống Hạo ôm cô bé vào lòng, chân tay vụng về, nhưng không biết làm sao để ôm, Noãn Noãn không thoải mái càng thêm uất ức, càng khóc kinh thiên động địa, da bụng mỏng của cô bé bị anh siết rất đau!
Anh nhanh chóng xoay quanh ôm cô bé qua lại, miệng vẫn dịu dàng cẩn thận: “Noãn Noãn, chú phải làm sao con mới không khóc?”
“Muốn mẹ, con muốn mẹ!” Noãn Noãn khóc to, dùng sức siết hai tay nhỏ bé thành quyền há to miệng kêu tê tâm liệt phế!
“Được, được, muốn mẹ thì muốn mẹ. Bây giờ chú sẽ ôm con đi tìm mẹ có được hay không?”
Thân Tống Hạo luôn miệng dụ dỗ không có một chút nào là không bình tĩnh, nhìn con gái mình khcso anh thật sự là muốn đau lòng muốn chết, còn hơi đâu mà lo lắng phiền não?
Noãn Noãn vừa khóc vừa nấc, gương mặt giống như một con mèo làm Thân Tống Hạo vừa đau lòng vừa buồn cười, tỉ mỉ cho lau nước mắt cho cô, rồi nhẹ giọng dụ dỗ: “Tại sao cháu muốn mẹ dỗ mà không phải là ba?”
Noãn Noãn nghe xong lời này lập tức sửng sốt một chút tiếp rồi lại oa một tiếng khóc.






Noãn Noãn nghe xong lời này lập tức sửng sốt một chút tiếp rồi lại oa một tiếng khóc:
“Làm sao, tại sao lại khóc?”
Thân Tống Hạo bị tiếng khóc của cô bé kinh động lập tức tay chân luống cuống, mà lúc này trên cầu thang lại truyền tới nườm nượp tiếng bước chân hốt hoảng của Hoan Nhan, cô cũng luống cuống, nức nở nghẹn ngào:
“Noãn Noãn, Noãn Noãn, con làm sao vậy? Làm sao khóc thành ra như vậy rồi hả?”
Vốn dĩ Noãn Noãn còn bị ôm bởi Thân Tống Hạo giờ càng liều mạng giằng co:
“Anh, anh cái gì cũng không làm, cũng không biết tại sao Noãn Noãn lại khóc.”
Mắt Thân Tống Hạo hết nhìn cô rồi lại nhìn con gái, muốn kéo cô bé lại để dỗ dành nhưng lại không dám, anh sợ con bé sẽ khóc không ngừng, rồi sẽ bị đau họng, lại sợ Hoan Nhan hiểu lầm ý nghĩ của anh. Khuôn mặt anh tuấn đầy nóng nảy, không nhịn được mà nhíu lông mày lại, anh cảm thấy mình sắp bị ép điên rồi !
“Nếu anh thật sự không làm gì thì Noãn Noãn làm sao lại khóc thành như vậy?”
Hoan Nhan nhìn con gái đang trong ngực mình khóc run cầm cập. Cô không khỏi đau lòng, cúi xuống nhìn con gái, làm sao con bé lại đáng thương như vậy chứ? Vừa sinh ra đã không có ba.
Thân Tống Hạo đứng đối mặt với hai người đang lệ tràn khóe mi, anh muốn tiến lên nói với cô, Nhan Nhan, em đừng khóc, nhưng anh lại không dám. Anh nhìn hai người phụ nữ nhỏ trước mặt mà lòng đau như cắt, anh muốn đem họ ôm trong ngực, nhưng anh cũng sợ Noãn Noãn sẽ ghét anh, anh rất sợ, nhưng anh cũng muốn được gần gũi với con gái mình. Sự mâu thuẫn rối rắm khiến anh cảm thấy mình thật bất lực, chưa bao giờ anh cảm thấy mình loạn như lúc này!
Hai mắt Hoan Nhan sưng đỏ, cô đưa tay đẩy Thân Tống Hạo một cái, bởi vì cô liều mạng đẩy anh, nên thân thể cao lớn hơi lảo đảo, thế nhưng anh cũng không né tránh, cũng không níu cô lại, anh chỉ chăm chú nhìn hai người bọn họ. Anh sợ Hoan Nhan không cẩn thận sẽ làm đau Noãn Noãn:
“Nhan Nhan, em đi chậm thôi, em định ôm Noãn Noãn đi đâu?”
Thân Tống Hạo đưa tay ra đỡ sau lưng Noãn Noãn, anh nhìn Hoan Nhan chỉ dùng một tay để bế Noãn Noãn lên, làm cho váy ngủ của cô bé cũng bị cuốn lên lộ ra