Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3031 lượt.

môi anh, bóng dáng anh phản chiếu trên mặt đất lung linh trong nắng chiều.
Khuôn mặt cô dần dần đỏ bừng, chợt cô thu tay lại xoay người cúi đầu không dám nhìn anh nữa. Chợt nghĩ đến thật lâu trước kia anh giống như làm sai điều gì đó hướng cô thề thốt, khi đó cô cũng như bây giờ hốt hoảng đưa tay che miệng anh nói một câu: “Nói bậy bạ gì thế!” Cô nhớ rõ ràng cô còn buộc anh phải hứ ba tiếng liên tiếp bấy giờ tâm cô mới thả lỏng.
“Nhan Nhan em lo lắng cho anh giống như lần đó năm năm vể trước sợ anh gặp chuyện không may có đúng không?” Anh kích động không thôi vì cô nhất thời khống chế, vì cô tự nhiên lộ ra chân tình.
“Anh cũng không phải loại người tội ác tày trời gì, tôi vì cái gì phải lo anh gặp chuyện không may.” Cô liếc nhìn anh một cái , đáy mắt anh nóng bỏng cơ hồ muốn thiêu đốt cô.
“Thay đổi sao?” Anh cố ý cười cợt nhã phóng túng, dáng vẻ giống như hạ lưu đưa tay lướt qua mặt cô: “Anh vẫn như xưa không thay đổi, gặp em liền muốn trêu đùa một chút.” Nụ cười của anh thật tà ác, thật thoải mái nhưng xuyên thấu qua nụ cười thấy được đau thương thật sâu trong đó, bắt đầu từ khi nào thì Quý Duy An, Tằng Á Hi, Thân Tống Hạo mỗi người đàn ông bên người cô đều trở thành như vậy? Đè nén tâm tư cảm xúc thật của mình, hiển thị ra ngoài chỉ là mặt nạ để người nhìn vào.
Trong lòng cảm thấy chua xót, không khỏi cúi đầu nhẹ lay động; “Anh không cần như vậy đâu.”
Cười gượng ép như vậy để làm gì?
“Gượng ép chỗ nào hả? Nhan Nhan đang đứng trước mặt anh đây, cho anh mười cái Thân thị, như thế nào cũng không đến lượt anh không vui.” Anh nâng cằm cô lên tùy tiện nhếch miệng: “Nếu cho anh hôn một cái anh lại càng cao hứng hơn a.”
“Phì, mới vừa khen anh, anh lại không đứng đắn rồi.” Hứa Hoan Nhan giơ tay lên hất tay anh ra, xoay người chạy ra ngoài: “Anh đưa tôi về nhà đi, Noãn Noãn không chừng đang tìm tôi.”
“Anh có thể cùng ăn cơm với mọi người được không?” Anh lập tức theo sau kéo áo cô, mặt dày mày dạn bắt đầu dây dưa, Hứa Hoan Nhan vung vẩy mấy cái hất ra không xong đành phải mặc anh lôi kéo, thật không nên đối xử tốt với anh ta mà.
Cô thở dài hối hận chính mình sao lại để cho anh thực hiện được.
“Em chưa bao giờ cho anh một chút sắc mặt hòa nhã cả, trước kia khi chúng ta kết hôn trong lòng em để ý anh rất nhiều nhưng vẫn giả vờ không quan tâm đến lúc nào trong em cũng muốn ly hôn, đến khi em biết mình có thai nếu em sớm nói cho anh biết em yêu anh thì anh sao lại nói những lời kia vậy?” Hoan Nhan nghe anh càng nói càng không gống, bực mình hung hăng hất tay anh ra tức giận nhìn lại anh: “Vậy còn anh? Không phải anh nói là tôi cản trở anh cùng người yêu anh ở cùng một chỗ sao? Không phải nhiều lần anh nói chuyện, bị tôi nghe được căn bản anh không yêu tôi, trong lòng anh người anh yêu chỉ có Tô Lai sao? Hiện tại bộ dạng làm ra vẻ giả mù sa mưa, đi đi, đi đâu xa đi, anh đi đi đừng để cho tôi nhìn thấy anh.” Cô bắt đầu cùng anh đấu võ mồm, anh đứng sau lưng cô nhìn cô tức giận đi ra trước không khỏi cúi đầu nở nụ cười, đây có phải là dấu hiệu tốt?
“Em thật muốn anh đi, bà xã?” Anh không xa không gần theo sát cô, cũng không lấy xe chỉ là không kềm chế được cầm chìa khóa xe ở trong ngón tay quay tới quay lui, nheo mắt nhìn cô giận dỗi, trong lòng tràn đầy vui thích.
“Tốt nhất biến mất!” Trong hốt hoảng, cô quay cũng không quay đầu lại chân tiếp tục bước, hai người tựa như trở lại năm năm trước lúc mới kết hôn, khi đó hai người hay cãi vả giận dỗi rồi lại làm lành thân mật vui vẻ, nếu giờ tất cả giống như ngày trước?
Hoan Nhan không dám suy nghĩ nhiều, ở trước mặt Thân Tống Hạo cô mất đi toàn bộ can đảm cũng như không còn lòng tin đối với anh. Cô không nắm được tâm tư của anh nên cô tình nguyện cắt đứt thậm chí rời xa anh không muốn dính líu đến.
“Nhan Nhan, tim của em thật lạnh lùng, tàn nhẫn.”
Thân Tống Hạo chân dài mặc dù bước chậm nhưng chỉ trong chốc lát đã đuổi theo đến sau lưng cô, anh giơ một ngón tay ra nhẹ nhàng chọc chọc vào lưng cô, ngưng một chút lại chọc chọc tiếp lưng cô.
“Đừng động tay động chân!” Hoan Nhan xoay mặt lại hung hăng trừng mắt nhìn anh, hất tay anh ra tiếp tục bước về phía trước.
Anh cũng không giận, ngược lại cười hì hì như cũ tiến tới: “Vậy anh nói chuyện có được hay không?” Vừa dứt lời làm như là thật, môi anh tiến tới vành tai cô.
“Thân Tống Hạo!” Hoan Nhan theo bản năng quay mặt sang định mắng anh, thế nhưng không ngờ vừa đúng lúc môi cô chạm vào môi anh, đôi môi mát rượi đầy xúc cảm, mùi vị này chỉ Thân Tống Hạo mới có.
Trong lòng cô như có vật gì đó nổ tung, chóp mũi run run, hô hấp dồn dập hít vào hơi thở lạnh lẽo của anh, còn có mùi thơm thuốc lá quen thuộc, cô chợt phát hiện mình không thể cử động, đứng im đấy mặc cho môi anh dán sát vào môi cô.
Năm năm trời chỉ trong giấc mơ anh mới được hôn cô, chỉ trong giấc mơ mới được ôm cô, mà bây giờ chẳng lẽ ông trời rũ lòng thương rồi sao?
Anh chợt giơ tay ôm chặt lấy sau gáy cô, giữ đầu cô hướng vào ngực anh, mạnh mẽ áp vào môi cô, hai đôi môi siết chặt vào nhau, lại nghe âm