XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3040 lượt.

o?
Cô là người tánh tình từ trước đến giờ quật cường và cố chấp, một lần bị thua thiệt lớn thì quyết định không chừa đường lui cho mình, nhưng bây giờ, cô khẽ thở dài, cũng đành đi bước nào tính bước đó.
“Trước tiên ba sẽ ôm Noãn Noãn lên lầu, sau đó xuống lầu đưa mẹ con lên sau, có được không?” Thân Tống Hạo một bên ôm cô bé lên, một bên nhẹ nhàng hỏi con.
“Chú mau đưa mẹ lên lầu, Noãn Noãn tự mình đi.” Noãn Noãn mở to mắt nhìn anh, sau đó nhanh như chớp một phát từ trong ngực anh nhảy xuống đất.
“Ba muốn ôm mẹ, ý ba là muốn có quan hệ tốt hơn với mẹ, có được không con gái?” Anh rốt cuộc nhịn không được cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, khuôn mặt mềm mại như vậy, bóng loáng như vậy khiến anh hôn một cái lại muốn hôn thêm nữa.
“Ừ.” Noãn Noãn vừa tránh anh vừa gật đầu cười khanh khách: “Nhột quá đi.” Thân Tống Hạo cũng cười theo, anh buông cô bé đứng xuống, xoay người lại anh đi đến trước mặt Hoan Nhan, trong giọng nói mang đầy niềm vui : “Nhan Nhan tới đây.” Anh duỗi tay vươn về phía cô.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, dưới ánh đèn ngay cả hình bóng chiếu ngược lên vách tường cũng đều đẹp đến vậy, cô cảm thấy hoảng hốt, cô không còn là cô sinh viên mười mấy tuổi, cô bây giờ đã là mẹ một đứa bé, thế nhưng trước mặt anh cô cảm thấy mình vẫn một cô sinh viên nhỏ bé như lúc ban đầu vậy.
“Anh ôm em.” Anh cúi người xuống, thoải mái mà bế cô lên, Noãn Noãn đứng ở phía sau hai người cách đó không xa, lập tức vỗ tay, cái miệng nhỏ nhắn ngoác ra oa một tiếng: “Anh Hiền Trữ sau này lớn lên không biết có lợi hại như chú không, có thể ngay lập tức ôm mình không?”
“Con bé đang nhìn kìa!” Hoan Nhan nghe con gái nói nho nhỏ, không tránh khỏi giật mình tức giận tay đấm đấm vào ngực anh.
“Sợ cái gì, anh là ba con bé, em là mẹ con bé, anh ôm em là chuyện bình thường.” Anh cười thành tiếng, khi anh cúi đầu hay ngẩng đầu nói chuyện cũng đều rất tuấn mỹ.”Con ngoan, con nắm tay ba, cùng ba mẹ đi lên lầu nào.” Thân Tống Hạo cúi đầu nhìn con gái bé nhỏ yêu thương mà nói.
Noãn Noãn đưa tay ra nắm lấy áo anh, trong ngực anh thì đang ôm Hoan Nhan, ba người bọn họ cùng nhau đi lên lầu, hình ảnh này xem ra thật đẹp mắt, Hoan Nhan không lên tiếng nữa, thời khắc này không phải cô cũng đã mong ước từ lâu rồi sao?
Đẩy cửa đi vào phòng ngủ, trước tiên anh đem Hoan Nhan đặt trên ghế sa lon trong phòng, khom lưng hôn nhẹ trên mặt cô một cái: “Anh đưa Noãn Noãn đi tắm rửa, lát nữa mới chăm sóc cho em.” Anh cười xấu xa khiến tim Hoan Nhan điên cuồng đập thình thịch.
“Chú không được vào phòng tắm.” Noãn Noãn lập tức chặn lại ở cửa phòng tắm ngăn không cho vào, chu miệng nhỏ xinh xắn lên nhìn lại anh: “Cháu là con gái, khi tắm sẽ phải cởi hết đồ ra.”
Thân Tống Hạo nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, không nhịn cười được, tay anh xoa nhẹ hai má cô bé; “Cục cưng, ta là ba con, từ khi con sinh ra đến giờ, ba vẫn chưa lần nào chăm sóc cho con được tốt cả.”
Trong lòng anh chua xót, kéo nhẹ bàn tay nhỏ nhắn đặt vào lòng bàn tay anh: ‘Noãn Noãn bây giờ còn đang đi nhà trẻ, đợi đến khi con lên tiểu học thì ba sẽ không tắm cho con nữa.”
Từ khi cô bé vừa mới chào đời, anh đã không có mặt để được ôm con, lúc cô bé bắt đầu học nói bập bẹ y y nha nha, anh không có ở bên cạnh, cô bé biết khóc hay cười thì lúc đấy anh đang ung dung ở nơi nào, thời điểm cô bé nói được tròn chữ đầu tiên anh cũng không có cầm tay con mà chỉ bảo. Nhiều tiếc nuối như vậy, anh muốn dốc toàn lực đền bù, tuy vậy vẫn không cách nào làm mình bình tĩnh lại, trong lòng đúng là vẫn còn khoảng trống.
“Noãn Noãn đi đi.” Hoan Nhan chợt mở miệng nói, không đành lòng nhìn anh cô đơn. Cô nhớ mấy ngày trước mẹ có nói qua với cô, bất kể Thân Tống Hạo phạm bao nhiêu sai lầm, bất kể anh từng có lổi lầm to lớn gì, cũng đều không thể nào tước đoạt quyền làm cha của anh. Cô có muốn cắt đứt cũng không được vì căn bản Noãn Noãn vẫn chờ mong ba mình xuất hiện.
“Để ba tắm cho con đi, mẹ đau chân không thể chăm sóc cho con được, cục cưng. Mấy ngày này Noãn Noãn để ba tắm rửa cho con nha, có được không?” Hoan Nhan nhẹ nhàng mềm giọng nhưng vẫn làm cho Thân Tống Hạo cảm kích không thôi, mà Noãn Noãn cũng ngoan ngoãn theo sát phía sau Thân Tống Hạo vào phòng tắm.
Ào ào, tiếng nước rất nhanh vang lên, thỉnh thoảng còn có tiếng cười rất lớn của hai người vọng ra, , Hoan Nhan tựa vào trên ghế sa lon, khóe mắt dâng lên chút xíu ươn ướt.
Nếu chỉ có Thân Tống Hạo cô nói vậy còn có thể cự tuyệt, nhưng nhìn Noãn Noãn ở cùng chung một chổ với Thân Tống Hạo, anh thật xứng với hình tượng người cha, khiến cho cô mềm lòng. Nói vậy là có thể sao, có thể trở lại bên cạnh anh, sau đó một nhà ba người không tách ra nữa.
“Cái đó là của mẹ tắm, không phải dầu gội, chú thật ngốc.” Noãn Noãn nằm trong bồn tắm nhỏ nói to, Thân Tống Hạo vẻ mặt xấu hổ, tóc cũng ướt dính vào mặt, kia là khuôn mặt nhỏ nhắn, cái miệng nhỏ trề ra, dáng vẻ cô bé thật khiến người khác ưa thích: “Ba thật ngốc, cái này đúng không?” Thân Tống Hạo lại đem một cái bình nhỏ màu hồng cho cô bé xem, Noãn