XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343060

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3060 lượt.


“Nào xuống thôi, đến nhà rồi.” Anh nói dịu dàng, đưa tay qua vuốt ve gương mặt cô, sau đó cúi đầu xuống, đáp nhẹ lên cánh môi đỏ thắm.
“Ừm ......” Cảm giác say chếnh choáng khiến toàn thân cô thêm nóng ran, nụ hôn từ đôi môi của anh lại mang theo giá lạnh, chạm vào bờ môi cảm thấy thật thoải mái. Hoan Nhan bất chợt đưa cánh tay lên ôm choàng lấy cổ anh, không tự chủ bắt đầu nghênh hợp cùng anh, cả người dần dần nóng lên.
“Nhan Nhan...” Giọng nói của anh như nhiễm hương vị ****, đôi mắt bây giờ như có lửa, hai cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cô. Nụ hôn của anh từ trên đôi môi nóng bỏng dần đi xuống dưới chiếc cằm thanh tú. Anh sốt ruột giật chiếc khăn choàng cổ vướng víu ra, nhưng lại vướng vào mái tóc dài của cô. Anh luống cuống tay chân cởi khăn ra rồi bị vướng mắc càng nhiều hơn. Hoan Nhan say rượu, cảm giác cả người mềm nhũn như không còn tí sức lực nào. Nhìn anh sốt ruột đến chóp mũi cũng rịn mồ hôi, cô thấy thật buồn cười.
“Nhan Nhan....” Anh nhìn cô, vừa đúng lúc bắt gặp cô đang cười trộm, Thân Tống Hạo nhíu mày lại, cúi đầu hôn một cái thật mạnh: “ À... thì ra, em cố ý.....quyến rũ anh.”
“Em đâu có....” Hoan Nhan cười khanh khách thành tiếng, dịu dàng ôm lấy anh, dụi đầu vào ngực anh: “Em đang nghĩ, muốn xuống xe xem tuyết rơi..”
Cô cũng có thể không để ý trước đây anh có bao nhiêu người phụ nữ, nhưng mà cô quan tâm. Sau khi anh và cô chung sống với nhau, anh đã từng có người phụ nữ khác ngoài cô. Cô không thể nào vượt qua rào cản trong lòng này.
“Em sao vậy?” Hơi thở anh khẽ nặng nề, nụ hôn đang nồng nàn, anh phát hiện người phụ nữ đang trong ngực anh chợt nguội lạnh đi, thậm chí, nét mặt cô cũng làm cho anh không đoán ra.
Hoan Nhan đẩy tay anh từ trong vạt áo cô ra, khép lại áo khoác, không nhìn anh, chỉ thản nhiên nói: “Em hơi lạnh.”
“Không thể nào, máy điều hòa được mở cao như vậy.” Anh muốn ôm cô, nhưng cô nhẹ nhàng ngăn cản lại: “Em hơi mệt, hôm khác được không anh?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Anh trầm giọng, cảm thấy trong ngực hơi hồi hộp, lo lắng chuyện đơn giản có thể biến thành phức tạp.
Hoan Nhan cười cười, khuôn mặt bớt đỏ hồng, dần dần chuyển sang màu trắng. Cô mân mê nút áo, dường như muốn che giấu vẻ mặt chính mình.
“Nói cho anh biết, em làm sao vậy, Nhan Nhan?” Anh chịu không nổi cái dạng mới vừa nãy còn trên thiên đường đùng một cái lại rớt xuống địa ngục. Anh không hiểu, mới vừa rồi cô còn chủ động hôn môi anh, mà bây giờ, lập tức thay đổi thái độ.
“Em không thích trên xe, em cảm thấy mình.... Thật rẻ tiền.” Cô viện đại một lý do, đẩy anh ngồi dậy, cài lại từng cúc áo một, sau đó soi gương chỉnh lại mái tóc, tính mở cửa xe bước xuống.
“Chắc chắn không phải vì lý do này!” Anh nắm cổ tay cô, tức giận ôm cô vào trong ngực mình: “Em quên lời anh nói rồi sao, có chuyện gì cũng không được lừa dối. Anh không muốn cùng em lại có chuyện gì hiểu lầm. Anh có chổ nào làm chưa tốt, em nói ra, anh sẽ sửa đổi.”
“Không phải anh làm không tốt, nguyên nhân là do em thôi, Hạo à... Em không vượt qua nổi trở ngại trong lòng mình...”
Nghe anh nói câu kia xong, nước mắt lập tức rơi như mưa, cô yêu anh, nhưng, làm thế nào bây giờ đây?
Nghe anh nói câu kia xong, nước mắt lập tức rơi như mưa, cô yêu anh, nhưng, làm thế nào bây giờ đây?
“Phải chăng vì Tô Lai?” Anh ôm lấy cánh tay cô, nhưng chỉ chút xíu thì buông ra. Đó là lỗi của anh, không thể tránh né cũng không cách nào giải thích.
Cô không trả lời, nước mắt tuôn rơi càng nhiều hơn.
“Thật xin lỗi, Nhan Nhan, lúc trước đúng là anh yêu Tô Lai rất nhiều, hiện tại nếu như anh nói là không yêu cô ấy, rất chán ghét, như vậy quả thật dối trá. Anh không muốn lừa gạt em, anh thật có yêu cô ấy, bọn anh cũng đã từng quan hệ xác thịt.”
Lời nói thừa nhận của anh, tựa như một con dao găm, mạnh mẽ đâm vào tim cô một nhát.
Cô giơ tay đẩy anh ra, bật khóc thành tiếng, định mở cửa bước xuống xe, nhưng không ngờ anh giơ tay túm chặt lấy cô: “Nhan Nhan, em khóc thành như vậy, nếu đi ra, nhỡ ba mẹ thấy được sẽ lo lắng, lại còn Noãn Noãn, không chừng con bé đã ngủ thiếp đi....”
Hoan Nhan đang giãy giụa chợt khựng lại, cô cũng ngừng khóc, nhịn không được lại hỏi tiếp: “Từ lúc chúng ta chưa ly hôn đến sau khi em rời đi, anh và cô ấy đã.... mấy lần?”
“Nếu anh nói, chỉ có một lần, em có tin không?” Anh thở dài một hơi, ôm cô vào trong ngực mình, bất đắc dĩ nói tiếp: “Nhan Nhan, khi chúng ta còn chung sống với nhau, thật sự một lần cũng không có...”
“Em mới không tin chỉ có một lần, cô ấy vừa về nước, hai người đã ở cùng nhau, khi đó mỗi buổi tối anh đều về nhà rất muộn.” Cô khụt khà khụt khịt, cảm thấy ấm ức vô cùng.
“Phải, mỗi tối anh đều ở chổ cô ấy đến rất khuya mới về, nhưng vẫn không phát sinh chuyện gì, cho đến ngày hôm ấy....’ Anh dừng lại một chút, tim thấy đau nhức nhối: “Tô Lai nói, có một lần em theo dõi tụi anh, thấy anh đi vào nhà trọ của cô ấy, nhưng đó là ngày gặp lại lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.’
Anh nhớ tới thời gian trước khi ly hôn, nhớ tới m