Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3058 lượt.
đứa con trai ngoan, vì Hoan Nhan bỏ ra nhiều như vậy. Mọi người thật lòng hy vọng, Á Hi có thể hạnh phúc, có thể toàn tâm toàn ý yêu người con gái bên cạnh , làm cho anh thật sự được hạnh phúc.
“Cho thêm một ít gia vị này vào, ăn sẽ càng ngon hơn.” Á Hi dịu dàng nói, đem dĩa nhỏ để trước mặt của Vũ Hinh, mĩm cười nhìn cô.
“Vẫn chưa nghĩ tới, chỉ là đưa Vũ Hinh đi tham quan Trung Quốc, đúng dịp cuối năm sắp qua năm mới, nên tôi mới mang cô ấy đến đây chơi.” Á Hi và Vũ Hinh đối diện nhìn nhau cười tủm tỉm, quan hệ hai người giống như ngày càng thân hơn.
Tim Hoan Nhan khẽ buông lỏng, cũng cười nói theo: “Thật tốt quá, anh và Vũ Hinh hãy ở lại nhà tôi nhé.”
“Chị Hứa, tốt hơn tụi em ở khách sạn....”
“Vậy cũng tốt, tôi ở đây cũng không có người quen, mừng năm mới mà ở khách sạn rất vắng vẻ.”
Á Hi và Vũ Hinh gần như đồng thời mở miệng, nhưng lời thốt ra thật trái ngược nhau. Vũ Hinh sững sờ, nhìn Tằng Á Hi đứng bên cạnh cô, trong đôi mắt xinh đẹp toát lên tia lo lắng
“Đúng vậy, Vũ Hinh, Á Hi nói chính xác, gần bước sang năm mới rồi, ở khách sạn làm gì, trong nhà còn nhiều phòng khách mà, hai người yên tâm ở lại đây nhé.” Nhận thấy bầu không khí có chút ngượng ngập, Hoan Nhan lật đật nói giải vây.
Á Hi liếc nhìn cô một cái, trên mặt vẫn không có biểu tình gì, chỉ thản nhiên ôn hòa nói: “Thân tiên sinh, Thân phu nhân, chúng tôi ở lại đây có phiền gì hai người không? Cô bé Vũ Hinh này hết sức nghịch ngợm.””
“Anh Á Hi, em không có nghịch ngợm.” Vũ Hinh cười cười, tụa như đang làm nũng nhìn anh nói.
“Sao lại phiền chứ, hai người chịu ở lại đây là tốt lắm, tôi rất vui. Sau này không cần khách khí gọi tôi là Thân phu nhân nữa. Anh gọi anh ấy là Tống Hạo, còn tôi là Hoan Nhan được rồi.”
“Cũng được.” Á Hi nhẹ nhàng gật đầu, tầm mắt rũ xuống trong đáy mắt ẫn nhẫn đau thương, anh không nói thêm gì nữa, kéo tay Vũ Hinh ngồi xuống.
Ăn cơm xong, mấy người ngồi trong phòng khách trò chuyện thêm vài câu, rồi để cho Á Hi và Vũ Hinh đi nghĩ vì lệch múi giờ.
Trở về phòng, Hoan Nhan lăn qua lộn lại thế nào cũng ngủ không được, trong lòng có nhiều tâm sự, cảm thấy cả người phiền não chịu không nổi. Giày vò đến nửa đêm, cô thấy khát nước, bật ngồi dậy rời giường đi rót nước uống... Sau khi uống nước xong lại càng thêm tỉnh táo, Hoan Nhan chẳng hiểu tại sao mình lại đi ra mở cửa phòng ngủ. Thấy trong phòng khách có ánh sáng đèn, không khỏi ngạc nhiên, đã trể thế này trong phòng khách còn có ai chưa ngủ?
Khép chặt áo ngủ thật dày lại, Hoan Nhan nhẹ nhàng đi xuống cầu thang: “Ai đang ngồi ở đấy đấy?” Vì ánh đèn vàng trên tường phát ra ánh sáng nhàn nhạt, cô chỉ thấy một bóng lưng cao to đứng ở đó, lại mơ mơ hồ hồ nhìn không rõ.
“Đã khuya trời lạnh, sao cô lại ra đây?” Bóng lưng kia quay lại, mơ hồ thấy rõ gương mặt gầy gò mà anh tuấn, tràn đầy nét đau thương.
Bước chân Hoan Nhan lập tức khựng lại trên cầu thang, theo bản năng cô siết chặt lan can, lắp bắp lên tiếng: “Á Hi...”
“Phải, là tôi.” Anh nhẹ nhàng gật đầu, đáy mắt mơ hồ hơi có nước mắt dâng lên: “Là tôi, tên của tôi gọi là Tằng Á Hi, tôi đã nói qua với em rất nhiều lần.”
Hoan Nhan rớt nước mắt, từng giọt từng giọt thi nhau rơi xuống, giọng nói của cô khàn khàn từ trong cổ họng, gần như không nghe thành tiếng, thì thầm: “Á Hi, có phải anh đã nhớ lại rồi?”
Anh không trả lời, bờ vai hơi run rẩy, qua một hồi lâu anh mới khống chế được cảm xúc của mình, ngồi xuống ghế sa lon: “Anh là người đã chết qua một lần, nhớ lại hay là quên đều không quan trọng.”
Anh không trả lời, bờ vai hơi run rẩy, qua một hồi lâu anh mới khống chế được cảm xúc của mình, ngồi xuống ghế sa lon: “Anh là người đã chết qua một lần, nhớ lại hay là quên đều không quan trọng.”
“Á Hi... anh hận em sao?” Hoan Nhan lảo đảo đi xuống cầu thang, đứng thật gần trước mặt anh, dè dặt hỏi.
Á Hi khẽ cười, lại lắc đầu, ánh mắt anh chợt thay đổi đỏ lên, cảm thấy trong mũi mình dâng lên chua xót và đau đớn, bất chợt muốn rơi nước mắt.
“Không hận em, cả đời này yêu còn không đủ, sao lại hận, vả lại anh cũng không nghĩ phải hận.” Anh cúi đầu, lông mi run run, bàn tay lục lọi trên bàn hồi lâu mới tìm được bao thuốc lá, ngón tay run rẩy lấy ra một điếu thuốc, châm mãi mới được. Vừa đưa lên khóe miệng, bị một bàn tay bé nhỏ lạnh buốt giữ chặt lại: “Anh bệnh vừa mới bớt, không thể hút thuốc lá.”
Hoan Nhan nhỏ nhẹ nói, lấy điếu thuốc vừa mới đốt từ trên tay anh, dụi vào gạt tàn dập tắt nó đi. Cô không dám nhìn mặt anh, không nghĩ đến, Á Hi lại hồi phục trí nhớ nhanh như vậy.
Á Hi nắm chặt hai tay lại, cô đụng vào mơ hồ cảm thấy đau đớn.
Em từ đầu tới cuối trong lòng đều đã có người khác, nếu không yêu tôi, tại sao còn xuất hiện trước mặt của tôi? Nếu như tôi có thể quên, vĩnh viển cả đời này đã quên. Nếu như có thể, thật tốt biết bao.
“Anh nhớ đã từng nói với em, nếu như anh chết rồi, xin em đốt cho anh một ít giấy tiền. Anh không biết, lời hứa đó bây giờ còn có thể thực hiện hay không?”
Anh thấp giọng nói, trái tim lạnh lẽo như nắm tro tàn, anh không b