Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3065 lượt.

ai mập mạp, Thích Dung Dung nhịn không được, lập tức gọi điện thoại cho Hoan Nhan đến ngay nhà mình.
“Mẹ, người tìm con có việc?” Hoan Nhan vừa vào cửa, liền nhìn thấy Thích Dung Dung và Thân Thiếu Khang ngồi trong phòng khách vẻ mặt nghiêm nghị.
“Cha, sức khỏe cha dạo này thế nào rồi?” Hoan Nhan vừa chào hỏi, vừa phân phó người giúp việc cất một đống đồ cô mua mang tới đây.
“Cha, mẹ con có mua một ít thuốc bổ. A Hạo biết mẹ thích nhất là quần áo, trang sức đẳng cấp hàng hiệu, nên anh ấy có mua biếu mẹ vài món. Anh còn cố ý tìm bác sĩ Trung y có phương thuốc cổ truyền trị thấp khớp mua vài thang. Thuốc bắc rất tốt, cha, người dựa theo toa thuốc này nấu uống...Nhất định đến mùa đông năm nay, cha sẽ không kêu đau chân nữa.”
Thân Thiếu Khang ấn tượng đối với Hoan Nhan không tệ, nghe cô nói lại càng hài lòng, chỉ gật đầu: “Nhan Nhan thật là đứa con hiểu chuyện, cái gì mà chủ ý của a Hạo chứ? Tám phần đều là do con sắp xếp!”
Thích Dung Dung mở miệng nói, lời nói thắng thắn dứt khoát, khiến Hoan Nhan thẹn thùng đứng ngồi không yên. Cô từ từ đứng lên, mặt đỏ bừng: “Mẹ, tới giờ con đi đón Noãn Noãn rồi, cha, mẹ, con đi trước.”
“Đừng gấp rút, Noãn Noãn để chúng ta đi đón. Tối nay con bé sẽ ngủ với mẹ, con với a Hạo chỉ cần để ý đến thế giới hai người đi. Còn nữa, bắt đầu từ ngày mai, mẹ nấu canh cho con uống...., tranh thủ sinh cho mẹ một đứa cháu đích tôn mập mạp. Con xem đi, Văn Tĩnh bạn con cũng không chịu thua kém, sinh cho nhà họ Kỳ một đứa cháu trai bụ bẫm. Ông cụ họ Kỳ còn không vui mừng quá cười suốt hay sao? Nhan Nhan, con cũng nên góp chút sức.... Nhà họ Thân chúng ta tất cả sau này đều trông nhờ vào con.”
“Mẹ, con biết rồi, con đi trước ạ!” Hoan Nhan nhìn bà càng nói càng hăng, lập tức đẩy đẩy tay bà. Xoay người cầm lấy túi xách lật đật chạy khỏi phòng: “Mẹ, cha con xin phép đi.... Noãn Noãn nhờ hai người đón về giùm.”
Cho đến khi ngồi lên xe rồi, Hoan Nhan vẫn còn cảm thấy mặt nóng tim đập nhanh, sinh một đứa bé, con của cô và Thân Tống Hạo, không phải cô không mơ ước, nhưng mà... Hoan Nhan khẽ thở dài, nghĩ đến Á Hi, lại không nhịn được đau lòng từng cơn. Anh ấy đi hơn ba tháng rồi, ngay cả một chút tin tức cũng không có. Lúc anh quyết định không gặp lại bọn họ, vậy cũng không trở về nữa sao?
Xe chạy trên đường cái lướt nhanh qua hai hàng cây xanh ven đường, Hoan Nhan nhìn ra phía ngoài cửa chợt lóe màu xanh lá mạ vàng nhạt, trong lòng cô dâng lên nỗi tuyệt vọng, tựa như cô đối với Á Hi, không thể quay lại cũng không thể hối hận.
“Đến công ty” Hoan Nhan mở miệng phân phó tài xế, nhớ tới giờ này, anh cũng sắp hết giờ làm, cô muốn cùng anh đi về nhà.
Đến công ty chưa kịp hỏi, những nhân viên kia hình như đã được anh cố ý thông báo, lễ phép và niềm nỡ nhiệt tình, vừa thấy cô liền mau chóng hướng dẫn tới thang máy dành riêng cho anh: “Phu nhân, tổng giám đốc đang họp ở tầng bảy mươi sáu, người có thể qua phòng bên cạnh nghỉ ngơi một lát.”
“Cám ơn.” Hoan Nhan mĩm cười nói, thang máy dừng lại, cô bước ra ngoài, quẹo trái qua khúc quanh chính là phòng họp. Cô đang định đi đến phòng kế bên chờ anh, nhưng không ngờ, cánh cửa phòng họp không có đóng chặt, hình như có tiếng nói đứt quãng nhẹ nhàng cất lên.... “Chính phủ lại vừa công khai kế hoạch mới, dự định xây một cầu vượt, nếu như theo đúng bản vẽ thì cầu vượt này vừa đúng cắt ngang qua mảnh đất chúng ta mới thắng thầu kia. Nếu đúng như vậy, tổn thất có thể....”
“Không thể nào, chuyện này thị trưởng Đặng có nói với tôi, chỉ là lời đồn....”
Hoan Nhan vừa đi tới, liền nghe được hai câu này. Cô khẽ cau mày, sau đó lại bật cười. Cầu vượt làm sao lại xây ở ngay chổ đó? Lại còn vừa đúng xuyên qua mảnh đất bọn họ mới mua? Đây quả thật quá buồn cười, vậy chẳng lẽ một trăm năm mươi tỷ kia đổ sông đổ biển hay sao? Còn số tiền hơn một tỷ hối lộ cho những tham quan kia cho không hay sao?
Vừa đẩy cánh cửa phòng nghỉ kế bên đi vào, anh liền đi vào theo, cánh tay vòng qua ôm chặt lấy eo cô, mạnh mẽ ôm vào trong ngực.... Mùi vị quen thuộc tỏa ra, khiến anh thích thú hít một hơi dài nhẹ nhõm: “Ài... ôm em thật là tốt!”
“Hôm nay sao em lại tới đây?” Anh hôn vào một bên tai cô, thì thầm hỏi.
“Tại sạo em không thể tới? Hay là sợ em thấy được cái gì, hoặc là nghe được cái gì?” Hoan Nhan ranh mãnh cười thành tiếng, cố ý hù dọa anh.
“Miệng lưỡi ghê gớm nhỉ, có phải muốn bị đánh đòn không?” Anh cúi đầu hôn vào khuôn mặt cô, nhan chóng đi đến bên ghế sa lon.
Hoan Nhan chợt quay người lại, ôm lấy cổ anh. Khuôn mặt nhỏ nhắn nép vào trước ngực anh, tiếng nói thanh thúy cất lên: “Mẹ nói chúng ta hãy....sinh thêm một em bé nữa.”
Hoan Nhan chợt quay người ôm lấy cổ Thân Tống Hạo, khuôn mặt nhỏ nhắn nép vào ngực anh, thủ thỉ : "Mẹ nói. . . . . . chúng ta hãy sinh thêm một em bé nữa ."
Thân Tống Hạo cảm thấy có tiếng nổ ầm làm chấn động cả lồng ngực, anh cúi đầu, nắm lấy cằm của Hoan Nhan đem khuôn mặt của cô từ trong lồng ngực nâng lên. Hoan Nhan cười thẹn thùng, sắc mặt đỏ ửng, hàng mi khép hờ khẽ lay động như cánh bướm, cô liề