Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3070 lượt.
n biệt ra là mùi của hành lá cắt nhỏ phi thơm, còn có mùi thơm của trứng gà chưng, chẳng lẽ, chẳng lẽ món ăn anh định làm chính là trứng gà chưng? (nguyên văn trong bản CV đồ ăn là “ bạo sao hành lá băm nhỏ” và “sao trứng gà”, mình chuyển sang thành “hành phi thơm và trứng chưng” cho dễ hiểu và phù hợp với món cơm rang ở Việt Nam mình.)
Cánh cửa phòng bếp bật mở, anh bưng ra ngoài một cái mâm, cao hứng gọi cô: "Anh làm món cơm chiên trứng gà, đây chính là món ăn anh đã học được lúc mười tuổi, hơn hai mươi năm rồi vẫn đảm bảo đúng kỹ thuật, coi như cũng không uổng phí công luyện tập, em tới nếm thử một chút!"
Trứng gà vàng óng ánh, màu xanh của hành lá cắt nhỏ nằm rải rác ở phía trên, bao lấy từng hạt, từng hạt cơm nhìn thật mê người, Hoan Nhan không khỏi gật đầu: "Thoạt nhìn thật không tệ."
"Em ăn thử đã rồi hãy nói." Anh giống như một cậu bé con nằm nhoài người ở trên bàn nhìn cô cầm cái thìa xúc cơm rang đưa vào trong miệng: " Em thấy như thế nào, như thế nào?"
Hoan Nhan vừa nhai, vừa lắc đầu, Thân Tống Hạo không khỏi xụ mặt xuống: "Ăn không ngon sao?"
"Em chưa từng được ăn món nào ngon như ăn món cơm chiên này, nên muốn gọi Noãn Noãn tới nếm thử. . ."
Nàng vừa nói liền vừa buông đũa xuống chuẩn bị đi gọi điện thoại, nhưng không ngờ Thân Tống Hạo tay mắt lanh lẹ bắt được nàng: "Không cho đi. . . Tối nay anh chỉ cho phép em ở cùng với anh."
Hoan Nhan sắc mặt hơi ửng hồng, quát nhẹ: "Này, ban ngày ban mặt, anh nghiêm chỉnh một chút được không." Tay của anh đang vòng ở trên hông của cô, một chút cũng không an phận bắt đầu dần dần đi lên phía trên.
"Bà xã, bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên anh làm cơm cho một phụ nữ ăn." Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên cái gáy trắng noãn của cô, những sợi tóc mềm mại như trêu chọc anh, hơi thở dần dần rối loạn, cơ thể thay đổi trở nên nóng bỏng..."Thật vậy chứ?" Hơi thở của cô cũng bắt đầu rối loạn, cô khẽ run mở miệng hỏi.
"Thật vậy chứ?" Hơi thở của cô bắt đầu rối loạn, cô khẽ run, mở miệng hỏi.
"Thật một trăm phần trăm, tuyệt đối không có lừa em chút nào." Nụ hôn của anh dần dần dịch chuyển đến trên vai của cô, cằm đẩy cổ áo của cô ra, môi tiếp tục hạ xuống: "Bà xã, đã năm năm nay anh không hề gần gũi bất cứ người con gái nào, đây cũng là lời nói thật, tuyệt không có một chữ lừa em. . ."
"Anh thổi phồng ít thôi. . ." Hoan Nhan nắm ngón tay của anh, muốn đẩy ra, nhưng không ngờ bàn tay vừa lật lại, ngón tay của anh cũng áp sát luôn vào cái móc áo ngang vùng lưng trắng nõn của cô: "Em không tin sao?"
Anh chợt cười xấu xa, cúi đầu ghé vào bên tai của cô nói một câu gì đó, Hoan Nhan nhảy dựng lên, sau mấy giây kinh ngạc, sắc mặt liền biến đổi trở nên đỏ rực, cô chợt khẽ kêu một tiếng, đưa tay đẩy Thân Tống Hạo ra, bụm mặt xoay người lại cũng không dám ngẩng đầu lên nữa. . . "Bà xã. . ." Thân Tống Hạo nhìn bộ dáng của cô lúc này, không nhịn được cười, càng nói lớn hơn: "Trước tiên hãy ăn cơm đã, anh cũng đói bụng rồi. . ."
"Không ăn!" Nàng phát cáu, người này tại sao từ trước đến nay hình như đều không biết xấu hổ là gì, cho nên mới có thể nói ra những lời tới mức hạ lưu như vậy!
"Bà xã lấy bao nhiêu gạo?"
"Bà xã, em xem gạo vo thế này đã sạch chưa?"
"Bà xã. . . Nước để bao nhiêu cm là được?"
Sau khi thấy anh ôm nồi cơm ra ra vào vào hỏi không dưới mười lần, Hoan Nhan đành phải tự mình chạy đi nấu cháo, bữa cơm này ăn xong, đã tám chín giờ.
"Mình cùng tắm đi?" Anh ôm lấy lưng cô đẩy cô đi lên lầu, ghé đầu vào bả vai rồi thì thầm ở bên tai cô .
"Anh tắm riêng, em tắm riêng." Hoan Nhan buồn bực đáp lại, lẽ ra cô không nên đồng ý cùng anh đi về nhà mới phải.
Đúng là tự mình đem mình đẩy vào trong ổ sói mà.
Thật không biết tại sao những lời hạ lưu như vậy anh cũng có thể nói ra được, hại cô hiện giờ nhớ tới vẫn còn thấy từng hồi, từng hồi mặt nóng, tim nhảy.
"Được rồi." Anh ngoan ngoãn đáp ứng. quả nhiên lúc vào phòng ngủ anh cũng rất tự giác tách ra đi vào một phòng tắm khác. Hoan Nhan khẽ thở dài, cũng đi vào phòng tắm sát vách. Cô ngâm người trong bồn nước ấm, cảm thấy cả người cực kỳ thoải mái, cho đến lúc cả người gần như kiệt sức tưởng như sắp ngủ thiếp đi trong bồn tắm, Hoan Nhan mới đứng dậy lau khô thân thể, khoác chiếc áo choàng tắm rộng lớn ra ngoài. Hoan Nhan cúi đầu, đẩy cửa bước ra, cô vừa lau mái tóc ướt nhẹp, vừa đi về phía trước,không nhìn đường. . . Lúc sắp đi tới mép giường, cô vừa ngẩng đầu, trong nháy mắt động tác trong tay cứng đờ ngay lập tức. Mấy giây sau, trong phòng ngủ chợt vang lên tiếng thét chói tai, chói tai liên miên không dứt:"A. . ." Hoan Nhan lảo đảo lui về phía sau, nhưng không ngờ dép bị vướng ở trên tấm thảm mềm mại, cô không giữ được thăng bằng liền ngã về phía sau. . ."Bà xã cẩn thận!" Anh sợ hãi sắc mặt trắng bệch, bước nhanh lại đưa tay ôm vòng eo nhỏ nhắn của cô, khi thấy thân thể của cô đứng vững dựa vào trong ngực của mình, anh mới thở phào một hơi dài thật nhẹ nhõm!
"Anh…Anh. . ." Hoan Nhan toàn thâ