Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3327 lượt.
khẽ hôn con gái, cô bé vẫn như trước đây ngây thơ hồn nhiên, mặc kệ ba mẹ cãi nhau vì cái nguyên cớ gì, cô bé vẫn say sưa trong giấc mộng của mình, hoàn toàn không biết đến,
Cô nên làm như thế nào? Mang theo Noãn Noãn bỏ đi lần nữa? Cô nói sao cho Noãn Noãn hiểu, nơi này không có chổ cho mẹ con cô đặt chân?
Buồn bã ngồi đến nửa đêm, cô mới thiêm thiếp ngủ, nhưng rồi vẫn bị đánh thức bởi Noãn Noãn dậy sớm. Hai mẹ con ôm nhau đùa giỡn hồi lâu, vừa vặn hôm nay là chủ nhật, không cần đưa Noãn Noãn đi học, nên dứt khoát ở trên giường trò chuyện không đứng dậy.
“Mẹ, ở trường học con rất thích một bạn học trai.” Noãn Noãn nằm ghé vào trên người Hoan Nhan, khuôn mặt nhỏ nhắn béo mũm mĩm cọ vào trên cổ cô ngây thơ nói.
“Thích thật không đấy?” Hoan Nhan cảm thấy được ở cùng với con gái mình, thì bao nhiêu uất ức khổ sở dường như đều tan biến hết.
“Rất thích, rất thích, thích nhiều như vậy nè.” Noãn Noãn cố gắng dang thật rộng tay ra, khoa trương quơ tay múa chân nói.
“Noãn Noãn thích bạn học trai đó được bao lâu?” Hoan Nhan nhắm mắt lại, ôm con gái nhẹ nhàng hỏi.
“Anh Hiền Trữ là người tốt nhất thế giới, Noãn Noãn sẽ luôn luôn thích anh ấy.”
“Nhưng nếu như anh Hiền Trữ của con không thích con, hoặc khi dễ con, chọc cho con tức giận thì phải làm sao?” Hoan Nhan không hiểu vì sao đáy lòng dâng lên buồn bã chua xót. Khi nào thì, đơn giản yêu một người, chỉ yêu một người, thoáng chốc biến thành giấc mộng xa vời.
Noãn Noãn nghe xong lời này, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi nhăn lại. Cô bé cau mày suy nghĩ rất lâu, mới từ từ nói: “Nếu là vậy, con vẫn thích anh Hiền Trữ. Anh ấy không thích con, xem thường lời nói của con, vậy con sẽ không vui và khó chịu. Nhưng con muốn mỗi ngày khi đi học đều nhìn thấy anh Hiển Trữ, tan học thì cùng nắm tay nhau về nhà. Mẹ, tại sao phải nghĩ nhiều chi cho phức tạp, chỉ là thích cũng đủ rồi, không phải sao?”
Hoan Nhan nghe con nói xong, không kềm được nước mắt lại rơi xuống, chỉ là thích thật sự đã đủ chưa?
Trong thế giới của trẻ con, nhiều lắm chỉ là giận dỗi thì không chơi cùng vời bạn, vui vẻ rồi lại tiếp tục nắm tay nhau đùa giỡn, thế nhưng trong thế giới người lớn thì sao? Có phản bội, cũng có tổn thương, cô sức cùng lực kiệt rồi. Từ trước đến nay cô không phải là người giỏi về tranh thủ, cố gắng một lần, hai lần, cơ hồ tiêu hao hết sức lực của cô. Cả đời này cô sợ nhất là bị phản bội, Tống Gia Minh một lần, Thân Tống Hạo một lần, cô hoàn toàn đã chịu đủ rồi.
“Mẹ, mẹ thích cha…. Chú sao?” Noãn Noãn lại hiếu kỳ bắt đầu hỏi thăm. Thật ra cô bé rất thích cái chú đó, nếu có người cha như vậy cũng không tồi nha.
“Thích, nếu như không thích làm sao lại sinh Noãn Noãn chứ?” Cô vuốt ve khuôn mặt con gái, trên mặt nở nụ cười buồn. Quả thật lúc trước quyết một lòng yêu anh, chưa từng có ý nghĩ rời bỏ hoặc buông tay.
“Mẹ, nếu như sau này ba chọc mẹ tức giận, mẹ có còn thích ba nữa không?”
“Sẽ không…” Hoan Nhan nhẹ nhàng lắc đầu. chờ con trưởng thành rồi sẽ hiều. Yêu một người, một lòng một dạ yêu một người thì mệt mõi dường nào, khổ sở dường nào. Noãn Noãn, mẹ hy vọng con được gả cho người yêu con nhiều hơn con yêu người ta. Phụ nữ nếu có được tình yêu duy nhất từ người đàn ông, đó mới là cuộc tình đẹp vĩnh viễn.
“Tại sao vậy chứ? Nếu mẹ không thích ba, vậy có nghĩa là phài ly hôn?” Noãn Noãn hơi lo lắng nhìn mẹ, nếu như ba mẹ ly hôn thì cô bé lại trở thành đứa nhỏ không cha rồi.
Hoan Nhan không biết trả lời sao với con, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy cô bé, chần chờ hồi lâu, cô mới yếu ớt nói: “Noãn Noản, nếu sau này không được gặp ba nữa, con có buồn không?”
Noãn Noãn tức thì cắn đôi môi, cô bé mở to mắt nhìn mẹ, sợ hãi nói: “Mẹ có thể hay không, không cần mang con đi chạy trốn….”
“Hứa Hoan Nhan, sao em lại ích kỷ như vậy. Em lại muốn mang theo con gái bỏ anh đi, em muốn dẫn con đi nơi đâu? Hay là em nghĩ muốn nhà chúng ta ba người chia cắt ra, trong lòng em mới thòa mãn đúng không?”
Cửa phòng ngủ bỗng nhiên bật tung. Hình như cả đêm anh không có ngủ, cả người đầy mùi rượu. Cứ như vậy xông tới nhào vào bên cạnh cô, níu lấy cổ áo cô dùng sức lắc lắc.
Noãn Noãn bị dọa sợ, nhìn Hoan Nhan bị lay đến đầu bù tóc rối, sắc mặt trắng bệch, liền nhào đến đẩy Thân Tống Hạo ra: “Chú, chú không được khi dễ mẹ, mẹ sẽ khóc…”
“Noãn Noãn con ngoan, để ba và mẹ nói chuyện với nhau một lát, con xuống lầu ăn điểm tâm trước được không?”
Thân Tống Hạo lảo đảo buông Hoan Nhan ra, sau đó ôm con gái đi ra ngoài phòng ngủ đặt cô bé xuống đất, nén lòng đem cửa phòng ngủ đóng ầm một tiếng khóa lại. Anh xoay người lại đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô, trong ánh mắt nồng chứa hận có, yêu thương có, ánh mắt rõ ràng không nói nên lời nỗi thất vọng cùng khổ sở.
“Noãn Noãn chỉ mặc áo ngủ, sẽ lạnh…” Hoan Nhan không muốn cùng anh nói chuyện, không muốn đối mặt với anh. Cô bước xuống giường, không để ý đến áo ngủ trên người mình xốc xếch, đi ra mở cửa phòng ngủ.
“Em nói cho anh biết.” Thế nhưng a