Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3097 lượt.
hông sống nổi, Noãn Noãn vẫn chưa chấp nhận anh, tôi cũng vậy không đồng ý tái hôn cùng anh. Cũng may, tôi thật may vẫn chưa đồng ý cùng anh cái loại người mặt người dạ thú tái hôn. Bằng không bây giờ tôi đã trờ thành chuyện cười cho mọi người, mất hết thể diện!”
“Cái gì người thừa kế, cái gì con trai, em nói rõ ràng cho anh, mau nói rõ!” Thân Tống Hạo bị lời nói cô kích thích , tim như bị dao cắt. Cô dám nói cô may mắn không tái hôn với anh. Anh móc tim móc phổi đối với cô và con gái, thế nhưng đổi lấy cô đòi dẫn con rời xa anh lần nữa.
Hoan Nhan nhìn dáng vẻ anh giờ phút này, cảm thấy mình nói nhiều chỉ là phí công. Người đàn ông này, rốt cuộc lòng dạ thâm sâu bao nhiêu khiến người ta nhìn hoài không thấu!
“Thân Tống Hạo, có phải anh đợi đến khi con trai anh được sinh ra, thời điểm tất cả mọi người đều biết người phụ nữ khác sinh cho anh đứa con đó. Anh mới có thể nói cho tôi biết, Hứa Hoan Nhan cô không thể sinh con được, cô không thể sinh cho nhà họ Thân tôi một người thừa kế, anh mới có thể cho tôi mang theo đứa con gái không ai thương, không ai yêu rời khỏi đây?”
Nước mắt Hoan Nhan lập tức tràn mi. Cô nói hay lắm sẽ không khóc, nói hay lắm sẽ không bao giờ vì người đàn ông hai mặt này mà rơi nước mắt. Nhưng nhắc đến con gái, cô nhịn không được rơi nước mắt. Nếu như không phài vì Noãn Noãn, không phải vì lúc trước anh tỏ ý yêu thương, săn sóc Noãn Noãn, nếu như không phải khi đó cô mềm lòng, cô làm sao có thể để cho mình rơi vào tình cảnh khổ sở như bây giờ?
Thân hình Thân Tống Hạo cứng đờ tại chỗ, anh nhíu mày nhìn Hoan Nhan khóc trước mặt. Mặc dù anh vẫn chưa rõ lắm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng mơ hồ cũng hiểu được một chút.
“Nhan Nhan, em yên tâm.” Anh ôm cô thật chặt vào trong ngực: “Cho dù em có nghe người khác nói cái gì, anh chỉ nói với em một câu, anh không quan tâm chút nào đến chuyện em có sinh được nữa hay không, cũng không quan tâm nhà họ Thân có người thừa kế hay không. Noãn Noãn là con chúng ta, mọi quan tâm của chúng ta đều dành cho con gái, ai cũng không chen vào được!”
Hoan Nhan nghe lời nói này không biết nên khóc hay nên cười. Chuyện cho tới bây giờ, cô tận mắt nhìn thấy mẹ chồng mình cẩn thận đỡ người phụ nữ đang mang bầu kia, xuất hiện khiêu khích trước mắt cô, anh lại vẫn còn gạt cô?
Chẳng lẽ anh và người khác lên giường chính mình mà vẫn không biết? Chẳng lẽ anh làm cho người khác bụng to ra mà vẫn không hay?
Một mặt anh và cô ân ân ái ái ngọt ngào như mật, một mặt anh cùng người khác hưởng thụ lạc thú, trên đời sao có loại người vô sỉ như vậy!
“Nếu vậy, tôi hỏi anh, đứa bé trong bụng Thái Minh Tranh là của ai?” Hoan Nhan vốn không muốn hỏi, tuy nhiên không biết vì sao vẫn thốt ra miệng. Cô chỉ muốn nhìn thử xem, nếu cô hỏi thẳng như vậy, anh tìm cách nào chống chế.
‘Thái Minh Tranh? Hoan Nhan, em đang nói gì vậy, đứa bé trong bụng Thái Minh Tranh thì liên quan gì đến anh? Căn bản anh cũng không nhận ra cô ta!”
Anh vội vàng nói, tim của Hoan Nhan đến cùng trở nên lạnh rồi. Cô lạnh lùng cười, khẽ đẩy anh ra: “Tôi sớm biết anh sẽ nói như vậy, nhưng tôi vẫn ngu ngốc đi hỏi anh. Thân Tống Hạo, anh thật lợi hại, lời nói thật thâm sâu. Tôi nói không lại anh, tôi đi.”
“Hứa Hoan Nhan, em không cần cố chấp như vậy được không? Em muốn khiến anh tâm phục khẩu phục, ít nhất cũng phải nói cho anh biết, rốt cuộc anh đã làm sai chổ nào? Anh thật sự không nhớ Thái Minh Tranh là người nào, sao đứa bé trong bụng cô ta thì có quan hệ đến anh?”
Anh khổ sở đi theo phía sau cô giải thích. Hoan Nhan lại cảm thấy một chữ nghe cũng không lọt. Cô không biết trên đời này có chuyện tương tự vậy hay không. Một người đàn ông lên giường cùng với một người khác, làm cho người ta mang thai con của mình, nhưng bản thân mình lại không biết. Cái này thật đúng là khôi hài, phải, thật đúng là chuyện cười không hơn không kém!
“Đừng bảo là, anh đừng hỏi tôi…. Tôi chỉ tin vào mắt, vào tai của tôi, Thân Tống Hạo, chính miệng mẹ anh nói, tận mắt tôi nhìn thấy chẳng lẽ là giả sao? Chúc mừng anh, mừng cho anh sớm sinh quý tử!”
Cô nhìn anh, sâu trong ánh mắt chỉ toàn là nỗi thất vọng cùng lạnh lùng, anh chợt thấy tuyệt vọng. Cho dù là lúc ly hôn, cho dù sau năm năm gặp lại có Tằng Á Hi bên cạnh cô. Khi đó ánh mắt cô nhìn anh cũng chưa từng lộ ra nỗi thất vọng đến cùng cực. Ánh mắt nhìn anh như người xa lạ, không hề quen biết.
“Nhan Nhan..” Anh bước tới, muốn khiến đáy mắt cô không còn nét lạnh lẽo nữa, nhưng cô đã khép cửa lại, biến mất trước mắt anh.
Thân Tống Hạo nắm chặt hai tay, nỗi sợ hãi làm anh cơ hồ đứng không vững. Nhìn cô đóng chặt cửa trước mặt anh, trong đầu không ngừng quanh quẩn lời nói của cô. Cô không tin anh, chuyện cho tới bây giờ, cô cho là anh phạm sai lầm một lần đã là không thể tha thứ, thế mà bây giờ vẫn phạm lỗi lầm giống vậy lần nữa, cô một chút cũng không tin anh mà.
Anh xoay người xuống lầu, xông thẳng vào màn đêm, lái xe thật nhanh chạy đến nhà ba mẹ mình. Anh nhất địn