Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3095 lượt.

anh lấy điện thoại di động ra, ngón tay bắt đầu linh hoạt nhấn trên bàn phím: “Mẹ không muốn nói, như vậy con kêu người đưa Thái Minh Tranh tới, chúng ta cùng nhau đối chất!”
“A Hạo…” Thích Dung Dung rốt cuộc ngồi không yên nổi, bà đứng lên đi tới bên cạnh lấy tay đè lại ngón tay của anh: “Haiz…. Là do mẹ vừa mới biết Nhan Nhan, đứa nhỏ này không thể sinh con nữa, trong lòng bực bội không vui. Ngày đó vừa gặp Minh Tranh thì đúng lúc cũng đụng phải Nhan Nhan, thành ra có nói mấy lời hơi nặng. Bây giờ nghĩ lại, mẹ cũng hơi hối hận…”
‘Mẹ nói cái gì?
Thích Dung Dung sợ hãi nhìn anh, ngập ngừng nói: “Chỉ là vài câu nói, mẹ nói Nhan Nhan không thể sinh cho nhà họ Thân chúng ta đứa cháu trai…. Còn có nói rõ rằng đừng tranh cãi nhiều vô ích, nhất định phải kiếm được một đứa con trai.”
“Tại sao Nhan Nhan lại hỏi con, đứa bé trong bụng Thái Minh Tranh là con của ai?” Thân Tống Hạo nhịn không được cắt ngang lời bà. Nghĩ đến câu hỏi cuối cùng của Nhan Nhan, trong lòng thật buồn bực.
“Có lẽ, có lẽ là do Nhan Nhan thấy mẹ đi cùng với Minh Tranh đến chổ khám thai nên hiểu lầm thôi… Bởi vì lúc ấy mẹ cũng đang tức giận, nên không giải thích rõ…” Thích Dung Dung lúng túng cười, trong đầu mau chóng xoay chuyển lấp liếm.
“Mẹ!” Thân Tống Hạo tức giận đến phát điên, hai quả đấm nắm chặt lại, vung tay lên hướng trên mặt Thích Dung Dung đập tới….
“A…. A Hạo, mẹ là mẹ của con!” Thích Dung Dung hoãng hồn ôm đầu thét chói tai, sắc mặt trắng bệch nhìn Thân Tống Hạo giận dữ, cả người gần như xụi lơ trên mặt đất.
Quả đấm cứng rắn xượt qua đầu bà, Thân Tống Hạo đập thật mạnh một quyền xuống bàn trà, âm thanh loảng xoảng vỡ vụn vang lên trong phòng khách. Ly tách, ấm trà đều rớt xuống đất, quay mòng mòng mấy vòng bể vụn ra.
Thoáng chốc, không khí trong phòng cơ hồ ngưng đọng lại, chỉ nghe thấy hơi thở nặng nề của anh vang vọng trong phòng khách.
Thích Dung Dung hoảng sợ mặt không còn chút máu, chỉ trợn mắt sững sờ ở một bên. Bà nhìn những mảnh vở thủy tinh mơ hồ còn thấy được hoa văn, nằm rải rác xung quanh, không khỏi xanh mặt. Nếu một quyền ấy nện vào trên mặt bà…. Trời ạ! Vậy chẳng phải là muốn hủy dung nhan của bà sao, mười ngày nửa tháng thật xấu hổ không dám gặp ai, cả đời này khỏi đi giao tiếp luôn sao?
“Nếu như để con biết còn có lần nữa, mẹ nói với Nhan Nhan một câu tương tự như vậy, con tuyệt đối sẽ không nương tay giống như hôm nay. Đó là vợ con, với mẹ không có quan hệ gì. Nếu như mẹ còn châm ngòi ly gián, khiến cho con và Nhan Nhan phát sinh ra mâu thuẫn gì, đừng trách con quyết không tha thứ!”
Giọng nói khàn khàn, giận dữ quăng ra mấy câu, anh xoay người đi ra khỏi phòng khách. Tiếng bước chân nhanh dồn dập giồng như nện vào ngực Thích Dung Dung. Không nhớ rõ đây là lần thứ mấy, con trai vì người phụ nữ kia trở mặt với bà. Tốt xấu gì bà cũng là phu nhân nhà họ Thân, tốt xấu gì bà cũng là mẹ Thân Tống Hạo, nháo đến không chừa cho bà một chút tôn nghiêm, đến mặt mũi cũng không còn!
Hứa Hoan Nhan, cô đừng tưởng rằng Thân Tống Hạo yêu cô thì cô muốn làm gì thì làm. Cô lựa chọn xui hắn tới tìm ta tính sổ, để cho mẹ con ta bất hòa nhau, cô thật ác độc! Ta sẽ không để cho cô đạt được như ý, làm cho cô vĩnh viễn không vào được cửa nhà họ Thân, đến khi Minh Tranh sinh đứa bé ra, Hứa Hoan Nhan cô e là lúc đó khóc không ra nước mắt!
Thân Tống Hạo trên đường lài xe về lòng dạ rối bời, khi lái xe vào biệt thự, anh hỏi quàn gia biết Hoan Nhan không có bỏ đi, mới hơi yên tâm.
Vào cửa trước xuyên qua phòng khách đi thẳng lên lầu, đứng ở trước cửa phòng ngủ. Qua khe cửa ánh sáng nhàn nhạt mơ hồ hắt ra. Anh giơ tay, mấy lần tính gõ cửa, rồi lại không có dũng khí. Gạt cô, hao hết tâm ý toàn bộ gạt cô, nhưng nháo cho đến bây giờ cũng không thể vãn hồi cục diện.
Cô tha thứ cho anh sao, còn có thể tin tưởng anh sao?
Mặc dù anh biết Thích Dung Dung nói tránh nặng tìm nhẹ, nhưng lấn này, anh thề là mình trong sạch. Bởi vì đã mấy năm rồi, anh chưa hề chạm vào người phụ nữ nào khác, càng miễn bàn đến cái người có tên chưa từng nghe qua, Thái Minh Tranh!
Giơ tay lên rồi lại hạ xuống, anh ờ phía ngoài phòng cô đi tới đi lui, không biết tính sao. Nghĩ đến cô nghe được những lời nói chói tai kia, nghĩ đến cô bị uất ức, trong tâm anh cảm thấy khó chịu. Anh thật sự là vô dụng, ngay cả chính mình thích một người, cũng không đem lại cho cô ấy một cuộc sống hoàn mỹ tốt đẹp.
Hoan Nhan ngồi trên mặt đất, ôm đầu gối tựa vào cạnh giường. Hơi thở con gái nhàn nhạt bên tai cô, khiến lòng cô dần dần bình tĩnh trở lại. Tiếng bước chân của anh do dự, lưỡng lự, tim cô rốt cuộc không cách nào an ổn. Thất vọng, hoàn toàn thất vọng rồi. Yêu hận nhiều năm như vậy, đột nhiên cô hiểu ra, cảm thấy đầu óc mình thông suốt, không còn lưu luyến chút xíu nào.
Anh dối lừa hay là thật tâm, là chân tình hay là giả dối, thậm chí ngay cả chút xíu mong mõi hay chờ đợi cô, cũng không có. Thì ra là khi không còn thương một người, khi đó chỉ cần một nguyên nhân, một câu nói hay một giây đồng hồ thôi.
Hoan Nhan quay mặt sang khe