Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2854 lượt.
n. Dù có thuận lợi sinh đứa bé ra, nhưng sau này biết tính làm sao?
Ở đời này, không có tường nào không bị gió lùa qua. Nếu ngày nào đó chân tướng bị vạch trần, cô tất nhiên chết không có chổ chôn.
“Hiếm khi được nhìn thấy Thái tiểu thư….. Người đã có thai nặng nề như thế này còn đến thăm mẹ tôi.” Một giọng nói trầm thấp mà sâu xa chợt vang lên phía ngoài phòng khách.
Thích Dung Dung và Thái Minh Tranh cùng lúc ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh đứng nơi đó, đưa lưng về phía ánh mặt trời. Vài vệt nắng lốm đốm nhảy múa như cánh bướm trên mặt, có chổ chỉ là những dãi bóng mờ, khiến người ta nhìn không rõ nét mặt của anh.
Thái Minh Tranh trong lòng thật hồi hộp, tay bưng tách trà nóng chợt run rẩy, nước nóng trong tách bắn tung tóe ra ngoài tay cô, nóng đến cô bật thốt tiếng rên. Nhưng vừa rên một tiếng, lại lập tức ngậm miệng lại.
Thích Dung Dung nhìn thấy, lật đật đứng lên kêu người hầu mang thuốc trị bỏng đến. Bà nóng lòng nhìn vào mắt Thân Tống Hạo, dáng vẻ như muốn nói gì đó.
“Đứa con này, quay về nhà cũng không nói một tiếng. Con xem, dọa cho Thái Minh Tranh sợ rồi!” Thích Dung Dung vừa xử lý vết bỏng cho Minh Tranh, vừa tức giận mắng Thân Tống Hạo: "Minh Tranh người ta đến nhà chúng ta làm khách, nếu để bị thương thì biết tính sao? Hơn nữa, cô ấy còn đang mang thai.”
“Vậy thì sao?” Thân Tống Hạo chậm rãi đi tới. Thân hình cao lớn ngang tàng của anh mang theo vẻ lạnh lùng không nói nên lời. Thái Minh Tranh nhìn anh khiếp sợ không nói được tiếng nào. Cô co rúm người lại, quay qua chổ khác không dám nhìn anh nữa.
“Thái tiểu thư hình như rất sợ tôi thì phải?” Khóe môi Thân Tống Hạo giương lên, tao nhã ngồi xuống. Nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cô vài lần, ánh mắt rơi đến phần bụng nhô cao của cô: “Thái tiểu thư mang thai được mấy tháng rồi?”
“Xem con kìa, sao lại có thể hỏi trực tiếp như thế chứ?” Thích Dung Dung nhìn con trai cười nói. Lại ngầm đắc ý than thở nói: “Đứa bé của Minh Tranh hơn sáu tháng rồi, vài tháng nữa nhà họ Thái sẽ có cháu ngoại để ôm!”
“Sao tôi lại không nghe thấy tin tức Thái tiểu thư kết hôn? Chồng cô là công tử nhà nào vậy nhỉ?”Thân Tống Hạo không để ý tới Thích Dung Dung, lạnh giọng tiếp tục hỏi.
Thích Dung Dung sắc mặt trắng nhợt khó coi, bất mãn lầu bầu nói: “Thật không dễ gì mới quay về nhà, sao cứ quấn lấy khách hỏi chuyện thế!”
“Chẳng qua tôi cực kỳ quan tâm đến Thái tiểu thư. Mỗi lần cô vừa xuất hiện thì sẽ có chuyện phát sinh, tôi thật tò mò đấy!”
Thân Tống Hạo nghiêng người, giọng nói vẫn không nhanh không chậm: “Nói tỷ dụ như, Thái tiểu thư cùng vợ tôi gặp mặt hai lần, thì hai lần vợ tôi đều tức giận với tôi. Cô nói xem, Thái tiểu thư, là tôi rất... rất nhạy cảm hay là do cô cố ý?”
Thân Tống Hạo nói xong không đợi cô trả lời, quay người nhìn Thích Dung Dung đang khẩn trương ngồi một bên: “Mẹ, bác sĩ chỉ nói Nhan Nhan khả năng có thể không sinh được nữa, chứ không phán tội chết cho cô ấy. Mẹ hà tất phải nóng vội. Hơn nữa, cho dù quả thật cô ấy không sinh được nữa, con cũng không quan tâm. Con đã có Noãn Noãn, con bé cũng là người nhà họ Thân, có đủ tư cách kế thừa toàn bộ nhà họ Thân!”
“Noãn Noãn là con gái, sau này gả cho người ngoài thì sẽ con người ta. Thân thị sao có thể giao vào tay đứa nhỏ này?” Thích Dung Dung lập tức nghiêm nét mặt lạnh lùng nói.
“Chuyện này tạm thời không đề cập đến. Ông nội đem Thân thị giao cho con, như vậy nó thuộc quyền sở hữu của con. Con nói sao sẽ là vậy!” Thân Tống Hạo đứng lên, ánh mắt bao quát hết thảy, sắc sảo quét về phía hai người trước mặt mình. Nhìn vẻ mặt hai người đột nhiên toát ra lo sợ nghi hoặc, đáy mắt anh càng tối sầm, trầm giọng nói: “Hơn sáu tháng trước, mấy người đã làm gì?”
“Làm cái gì là làm cái gì?” Thích Dung Dung kinh hãi, chẳng lẽ anh thế mà lại biết? Chuyện vô lý! Làm sao có thể biết được! Bà đã dùng liều lượng thuốc mê gấp đôi mà.
“Sao mẹ lại kích động như thế?” Thân Tống Hạo nhẹ nhàng cười: “Nhìn xem mẹ sợ đến nỗi trên mặt vã đầy mồ hôi rồi kìa!”
Thích Dung Dung vội vàng hấp tấp sờ lên mặt: “Con nói vớ vẩn gì đâu không á, một câu không đầu không đuôi ai biết là ý tứ gì.”
“Vậy thì tôi hỏi Thái tiểu thư, hơn sáu tháng trước, những dấu hôn trên người tôi tại sao có?” Thật ra thì anh cũng không biết chuyện xảy ra như thế nào, chỉ là tìm kiếm chút ít manh mối từ trên mặt hai người này. Dứt khoát được ăn cả ngã về không đi thẳng vào vấn đề, không cho họ có hội hoàn hồn. Nếu như quả nhiên có xảy ra chuyện gì, bọn họ tự nhiên sẽ lúng túng! Đây cũng là điều anh muốn nhìn rõ chân tướng sự việc.
“Không phải tôi, không liên quan đến tôi!” Quả nhiên Thái Minh Tranh hoảng sợ, cảm thấy tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hốt hoảng xua tay, lắc đầu liên tục: “Những dấu hôn đó không phải tôi để lại, căn bản tôi cũng không biết…”
“Dấu hôn nằm chổ nào?” Anh ép hỏi liên tục….
Thái Minh Tranh đầu óc hỗn loạn, một mãnh trống không. Cô vô ý bật thốt lên: “Chính là những dấu hôn trên cổ và trước ngực của anh…”
“Cháu nói năng lung tung gì vậy, Minh Tranh?” Thích Dung Du