Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.
dáng vội vàng, gấp gáp của Thân Tống Hạo không khỏi buồn cười: "Thế nào, bây giờ thuốc lá cũng cai rồi sao?"
"Con gái bảo bối của tớ, chỉ cần tớ hút thuốc lá nó cũng không để cho ôm, hơn nữa Nhan Nhan cũng không thích." Thân Tống Hạo cũng chỉ hút một hơi rồi bỏ ra, chẳng qua anh quá nghiền thuốc nên mới hít một chút khói.
"Bây giờ thì chẳng cần nói, tớ cũng không nghĩ tới có một ngày mình bị một phụ nữ ăn sạch sẽ, mà tớ còn cam tâm tình nguyện vui lòng để cô ấy quản tớ nữa kia."
Thân Tống Hạo ngẩng đầu liếc hắn một cái, cười rộ lên: "Tớ còn không phải là giống hệt như vậy sao... đúng rồi, tên khốn A Dương kia, la hét ầm ĩ muốn kết hôn, thật là buồn cười, khi nghe cậu ta nói muốn kết hôn, làm sao tớ lại cảm thấy giống như nghe nói Bin Laden là người Trung Quốc vậy, khó mà tin được."
"Này có cái gì mà không tin được, ban đầu cậu liều chết cầu xin không xong lại nhờ cậy truy tìm chị dâu, tớ còn tưởng rằng sao Hoả va vào Trái đất đấy." Kỳ Chấn cười nói, chỉ chốc lát sau lại trầm mặt: "Mà này, chuyện kia cậu đã điều tra xong chưa vậy?"
Thân Tống Hạo vừa nghe lời này, mi tâm không khỏi nhíu lại, tay đập mạnh trên bàn, cực kỳ phiền não chửi rủa: " Con mẹ nó chứ, thật kỳ quái, mấy chuyện kia trừ mấy đêm ở nhà của ba mẹ tớ, hàng ngày tớ chỉ đều cùng với Nhan Nhan mà thôi... tớ lại không mất trí nhớ một chút nào, làm sao tớ có thể mang thân mình ra chơi đùa ở bên ngoài chứ."
"Nếu như chị dâu đã nói những dấu hôn ấy không phải cô ấy lưu lại, Hạo tử, tớ nói này, cậu không ngại thì hãy đi điều tra người ở trong nhà của cậu một chút." Kỳ Chấn như có điều suy nghĩ, nhớ lại cảnh tượng hồi Văn Tĩnh sinh con trai, Thích Dung Dung còn chạy đến nhà mấy lần để nhìn đứa bé, lúc bà ta ôm con trai của anh thì giọng nói lẫn ánh mắt đều rất vui thích, cho đến tận bây giờ anh vẫn còn nhớ rất rõ ràng.
“Ở trong nhà của ba mẹ tớ thì có thể tra ra cái gì đây, nơi đó trừ ba tớ chỉ còn mẹ tớ..." Thân Tống Hạo nói tới đây, chợt dừng lại... liệu có phải ... liệu có phải là Thích Dung Dung biết Nhan Nhan không thể sinh con, liền nghĩ ra một ý định sai lệch gì chăng?
"Kỳ Chấn, mọi việc công ty giao cho cậu giải quyết, tớ đi ra ngoài một chút."
"Cứ yên tâm đi đi, Hạo tử, cậu đừng kích động, bất kể xảy ra chuyện gì, cậu cũng bình tĩnh một chút."
"Tớ biết rồi." Thân Tống Hạo gật đầu một cái, cầm áo khoác liền đi ra ngoài. Anh khởi động xe chạy thẳng tới nhà cũ... anh vốn không nên yên tâm về chuyện đó đối với mẹ mình, cứ tưởng rằng bà đã nhận ra sai lầm, bây giờ sẽ yên phận... Còn đối với bọn người nhà họ Thân, bọn họ đối xử trọng nam khinh nữ thì anh có thể cho phép, nhưng nếu như có người có ý đồ gây tổn thương Nhan Nhan, bất kể là ai, anh cũng sẽ không bỏ qua bọn họ!
***********
Trong vườn nhà họ Thân.
Thái Minh Tranh có bầu được sáu tháng, bụng vừa tròn vừa lớn, giờ phút này ngồi ở trong phòng khách nhà họ Thân. Cô ta ngồi nhìn giống như lão phật gia, trái ngược với Thích Dung Dung đang vui sướng hài lòng, trước sau bận rộn, vừa ninh thuốc bổ, vừa ân cần hỏi cô ta cảm giác như thế nào.
Thái Minh Tranh mặc dù người đẫy đà hơn một chút bởi vì mang thai, nhưng vẻ u sầu đang tràn ngập trong ánh mắt vẫn không hề bớt đi.
Thích Dung Dung thấy vậy không khỏi gấp gáp nói như dỗ dành: "Thôi nào, bà cô nhỏ của tôi, vì sao tinh thần của con lại không tốt như vậy? Tinh thần của người mẹ không tốt hoặc sa sút, sẽ ảnh hưởng đến việc phát triển của thai nhi đấy!"
"Bác gái..." Thái Minh Tranh thở dài một hơi, trái lo phải nghĩ, vẫn nên đem chuyện cô gặp gỡ Thân Tống Hạo và Hứa Hoan Nhan nói ra thôi.
Thích Dung Dung cau mày sau khi nghe kể xong, một lúc sau mới hầm hừ thốt ra lời nói: “Tiểu hồ ly tinh bỉ ổi đáng chết này, dám đem con ta ăn sạch sành sanh. Ngay cả người làm mẹ như ta cũng không để vào mắt!”
“Bác gái đừng tức giận. Theo cháu thấy, tình cảm của a Hạo và Hứa tiểu thư kia rất tốt, cháu… hay là thôi đi. Cho dù cháu có sinh cho nhà họ Thân đứa cháu đích tôn đi nữa, a Hạo vẫn không thích cháu. Đến lúc đó nói không chừng anh ấy cũng không nhìn nhận đứa bé là con mình.”
Thái Minh Tranh nói xong, liền che miệng khóc thút thít. Cô khóc tuy là có diễn trò một chút, nhưng trong đó cũng có chua chát cho số phận của mình. Cô yêu Thân Tống Hạo thầm lặng nhiều năm như vậy, cũng đã chấp nhận số phận của mình. Nhưng khi Thích Dung Dung đưa tới cho cô một cơ hội, không hiểu ma xui quỷ ám như thế nào cô lại đồng ý….
Người trong nhà cơ hồ đã trở mặt với cô, chỉ là thật may khi đi kiểm tra biết thai đang mang là con trai, thái độ ba mẹ cô mới chuyển biến tốt được một chút. Dù sao đã có đứa bé, coi như cũng có đường lui. Có mối quan hệ này với nhà họ Thân, về sau còn cái gì phải sợ!
“Nó dám sao!” Thích Dung Dung vỗ bàn một cái, kiêu ngạo nói: “Cái nhà này cũng không phải đều là của mình a Hạo, bác và ba của nó còn chưa có chết!”
“Bác gái bây giờ phải tính làm sao ạ?” Thái Minh Tranh nãn lòng thối chí, ngón tay tùy ý vuốt ve phần bụng đã nhô cao. Mơ hồ bất an, tình huống có một chút phát sinh ngoài ý muố