Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3312 lượt.
ngồi tù như vậy, hoàn cảnh thế này cũng quá tốt.
Hoan Nhan và Văn Tĩnh khi nghe được chuyện này cơ hồ đều muốn giận điên lên. Hết lần này tới lần khác hai người Kỳ Chấn và Thân Tống Hạo vẫn như Lã Vọng buông cần, giống như cái gì cũng không quan tâm, trước sau như một chẳng làm cái gì.
Hoan Nhan mấy lần nói mãi, Thân Tống Hạo nếu không phải là dùng lời xóa quá khứ thì chính là bỏ mặc. Càng về sau, khi Hoan Nhan tức giận gần như phát điên lên thì anh mới lộ ra hai câu: “Cứ để cho cô ta chạy đi, rồi mà xem.”
Đã chạy đi rồi, còn nhìn như thế nào chứ? Người đàn bà kia chỉ trong hai tháng đã đem một gian phòng lớn kinh doanh thành quán rượu có tiếng, việc đó khiến lão Đại trở nên yêu quý, cưng chiều cô ta hết mực, cô ta hiển nhiên trở thành phu nhân của ông trùm xã hội đen. Hoan Nhan càng nghĩ càng giận, chỉ thiếu nước đem tiền riêng của mình ra đi thuê sát thủ!
Cũng không quá hai ba ngày sau, lại có tin tức truyền đến, nói là Lâm Thiến bao nuôi tình nhân, hai người cùng nhau hít thuốc phiện, trong lúc cả hai còn đang mơ mơ màng màng thì bị lão Đại bắt quả tang.
Lâm Thiến cũng thật có bản lĩnh, vốn là lão đại đã đem gã tình nhân kia đánh một trận gần chết, gân tay gân chân cũng bị phế đi, nhưng cũng không biết Lâm Thiến đã dùng mánh khóe gì mà khiến lão đại đã tha cho cô ta lần này, lại còn tiếp tục vững vàng đường đường làm bà chủ.
Sáng sớm thứ hai, Thân Tống Hạo rời giường sớm một chút, tinh thần thoải mái chuẩn bị đi làm. Anh đến công ty ngồi giải quyết công việc một lát, lúc chín giờ chợt thư ký đi vào báo đồn cảnh sát cử hai cảnh sát tới, họ nói có chuyện muốn phối hợp điều tra một chút.
Thân Tống Hạo châm điếu thuốc, liếc mắt nhìn hai nhân viên cảnh sát một già một trẻ: "Xin hỏi, có chuyện gì không?"
Người cảnh sát có tuổi liền hỏi thẳng: "Thân tiên sinh, ngài có biết một phụ nữ có tên là Lâm Thiến không?"
Thân Tống Hạo gật đầu một cái: "Biết."
"Đã quấy rầy ngài, Thân tiên sinh, xin cáo từ."
"Tạm biệt." Thân Tống Hạo nhìn theo thư ký đưa hai người ra ngoài, sự vui vẻ tràn đầy trong đôi mắt đẹp. Chết? Nếu quả thật là chết, chẳng phải là quá thuận lợi cho cô ta sao?
Anh ngồi trên ghế xoay tròn, thỉnh thoảng lại ngắm nghía chiếc bút máy trong tay. Chỉ chốc lát sau, chuông điện thoại trước mặt vang lên đô đô, anh đưa tay nhận, bên tai truyền đến giọng nói: "Thân tiên sinh, chuyện ngài giao phó chúng tôi đã làm xong, người đàn bà kia hiện tại đã được cải trang giấu kín trên thuyền hàng, không đầy một tháng, sẽ bị sang tay bán lại cho bên Thái Lan rồi..."
"Không ai biết cả, ngài cứ yên tâm...yên tâm, cảnh sát cũng cho là cô ta đã chết... đúng đúng...ở trên cõi đời này từ nay về sau sẽ không còn người nào có tên là Lâm Thiến..."
"Tôi theo như ước định sẽ chuyển trả nốt nửa số tiền còn lại." Giọng nói của anh không hề lộ ra cảm xúc vui buồn, khuôn mặt cũng chỉ đọng lại vẻ nghiêm nghị.
"Cảm ơn, cám ơn Thân tiên sinh, ngài yên tâm, tôi cùng các anh em có chết già cũng sẽ không bao giờ trở về nước, tuyệt không sẽ không xuất hiện ở trước mặt ngài..."
"Vậy thì tốt." Anh cúp điện thoại trong nháy mắt, đúng lúc đó Kỳ Chấn đẩy cửa đi vào, anh nhướng mày liếc Thân Tống Hạo một cái, vẻ mặt nhẹ nhõm: “Mọi chuyện đã làm xong?"
Thân Tống Hạo gật đầu: "Những người đó hiệu suất làm việc cũng không tồi."
Kỳ Chấn thở dài một tiếng; "Lâm Thiến nửa đời sau nhất định vô cùng thê thảm."
"Ai bảo cô ta làm tổn thương Nhan Nhan." Thân Tống Hạo không nhanh không chậm nói một câu, ngẩng đầu lên nhìn Kỳ Chấn cười khẽ: "Nếu có người định thương tổn Văn Tĩnh của cậu, chắc cậu cũng sẽ làm như vậy chứ."
"Không chỉ như thế, tất nhiên so với cậu còn phải tàn nhẫn gấp trăm lần." Kỳ Chấn cúi đầu nói, ánh mắt của hai người giao nhau liền nở nụ cười ăn ý.
Sau khi cười xong, Thân Tống Hạo lại lâm vào trầm mặc lần nữa, lát sau, anh ngẩng đầu lên nhìn Kỳ Chấn một cái: " Dạo này bệnh tình của Kaka thế nào?"
"Nghe Tĩnh nhi nói đã chẩn đoán được đây là triệu chứng giả dương tính, cũng đã hạ sốt rồi, không sao cả." Nói đến Kaka, Kỳ Chấn không khỏi liền nghĩ ngay tới Tĩnh nhi cùng Kaka bị tội ngày đó. Anh quả thật không cách nào tưởng tượng được, nếu như không có Kaka ở đó, nếu như ngày đó người bị làm nhục là Tĩnh nhi, không biết anh có thể nổi điên hay không.
"Kỳ chấn, Kaka chỉ vì Tĩnh nhi và Nhan Nhan mới trở thành như bây giờ, không kể cô ấy là bạn tốt của Tĩnh nhi và Nhan Nhan, nếu như không phải như vậy, chúng ta cũng phải chịu trách nhiệm. Tóm lại, sau này cuộc sống của Kaka cậu cần phải phái người chiếu cố nhiều hơn, tuyệt đối không thể để cho cô ấy bị bất kỳ một chút tổn thương cùng ủy khuất lần nữa."
Nghe lời này, dĩ nhiên Kỳ Chấn gật đầu đáp ứng. Lát sau, anh khẽ dựa vào bàn làm việc nhìn Thân Tống Hạo cười nói: "Cậu nói xem, mấy anh em chúng ta sao thế nhỉ, thế nào mà toàn bị thua bởi tay mấy bà vợ là sao?"
"Cậu không vui vì điều này à?" Thân Tống Hạo châm điếu thuốc tham lam hút một hơi. Kỳ Chấn nhìn bộ