Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.

rường, vừa vào lớp học, ánh mắt mọi người tập trung lên người cô, Hoan Nhan hô hấp hơi ch ậm lại, hơi cúi đầu tìm chỗ ngồi, thật may hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi cổ cao, bằng không những dấu hôn kia sẽ lộ ra trước mắt mọi người.
Lâm Thiến và Tống Gia Minh hôm nay đều đi học,chỉ là hai người ngồi rất xa, như không có giao tình.
Hoan Nhan chọn chỗ cách xa hai người ngồi xuống, nhưng vẫn cảm giác được ánh mắt sắc như dao của Lâm Thiến phóng đến người mình.
Hoan Nhan cố ý chọc giận cô ta, dù sao mặt mũi cũng không còn, cô hiểu, bằng bất cứ giá nào, cũng không để sự sợ hãi rụt rè làm bản thân gặp cảnh khốn cùng!
“Thất sủng?” Lâm Thiến làm như nghe được một chuyện gì không tưởng tượng nổi, cười lạnh ra tiếng, cô ta ôm hai cánh tay, kiêu ngạo nâng khóe môi: “Cho đến bây giờ chỉ có tôi bỏ rơi nam nhân, cô có nhìn thấy tôi bị người ta bỏ rơi?”
“Vậy thì chưa.” Hoan Nhan phối hợp mở miệng, trên mặt bình thạn, khiến người đang chờ cô tức giận tâm tình càng thêm khó chịu.
“Coi như cô hiểu!”
“Không bằng chúng ta đánh cuộc được không?” Hoan Nhan chau mày nói.
“Cô muốn đánh cuộc cái gì? Cô có tư cách sao? Muốn mặt không có, muốn ngực cũng không, cô lấy gì cùng tôi tranh?”
Xung quanh ầm ầm truyền tới tiếng cười, thậm chí một số nam sinh đã hô lên xúm lại, mắt liếc tới liếc lui ở trước ngực hai người… “Đánh cuộc cô khi nào thì bị anh ta bỏ?” Hoan Nhan nâng cằm, nụ cười càng thêm ngọt ngào.
“Tôi cho cô biết!” Lâm Thiến cực kỳ tức giận duỗi ra ngón tay chỉ vào chóp mũi HoanNhan, hai mắt xinh đẹp mở lớn: “Vĩnh viễn không có ngày này, nếu không thể khiến Thân thiếu lấy tôi, Hứa Hoan Nhan, tôi sẽ ở ngay chỗ này bò ba vòng cho cô xem!”
“Được!” Hoan Nhan tiếp lời “Lâm Thiến, cô nhớ kỹ lời nói của mình, xung quanh còn nhiều bạn học làm chứng, nếu ngày đó đến, cô đừng giở trò ăn vạ!”
“Cô chờ xem đi, nếu như cô thất bại, Hứa Hoan Nhan, tôi có một yêu cầu.” Cô ta cười tà ác, ánh mắt lạnh băng nhìn HoanNhan, cô ta không tin mình không đánh bại được nữ sinh bình thường như Hoan Nhan.
“Cô…” Hoan Nhan giương môi, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú không hề có một chút do dự, lùi bước.
“Tôi muốn cô vào buổi lễ tốt nghiệp, chính miệng nói với thầy trò toàn trường, cô là tình nhân của người khác!”
Lâm Thiến cất giọng mở miệng, xung quanh truyền đến âm thanh hút khí, ánh mắt không hẹn tập trung trên người Hoan Nhan.
“Được, nếu tôi thua, tôi sẽ chính miệng thừa nhận Hứa Hoan Nhan tôi là gái bao!”
Hoan Nhan thu lại nụ cười, gương mặt nghiêm trang nhìn Lâm Thiến: “Như vậy hiện tại, cô có phải hay không bồi thường lại sách cho tôi? Tiệm sách ngoài trường đang giảm giá tám phần trăm, hai mươi bảy đồng rưỡi, cám ơn!”
Tan học trở về nhà trọ tắm rửa thay quần áo, Mễ Dương đã đúng hẹn đến.
Sảy Thai

“Hứa Hoan Nhan?” Thân Tống Hạo lập tức dừng bút, mắt nheo lại, anh nhíu chặt mày, chẳng lẽ cô mang thai?
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không sai biệt lắm, một tháng trước lúc cùng cô đi bơi, đêm hôm ấy anh không dùng biện pháp an toàn, chẳng lẽ thật sự mang thai?
Nhưng vấn đề quan trọng!
Thân Tống Hạo lập tức đứng lên, cô thế mà dám lựa chọn âm thầm đi mua thuốc phá thai, muốn bỏ đứa bé!
Đột nhiên trong lòng anh có chút giận.
“Thân thiếu?” Trần Nhị có chút nghi ngờ mở miệng hỏi: “Anh vẫn đang nghe chứ?”
“Mặc kệ cô ta, để cho cô ta tùy ý!” Thân Tống Hạo ném một câu, nặng nề ngắt điện thoại di động.
Mặc kệ dù cô có thật sự là không muốn đứa bé hay là đang diễn trò, tóm lại, anh hiện tại không muốn nghe bất cứ tin tức gì về cô!
Phòng làm việc yên tĩnh trở lại, nhưng anh không có tâm trạng xử lý văn kiện chất chồng trước mặt.
Đủ rồi, Thân Tống Hạo đã quá đủ rồi, ngươi đã đặt quá nhiều sự chú ý lên người cô ta, nên dừng lại.
***! Anh đáy lòng mắng, cũng phiền nào cầm bút máy trước mắt không nghĩ ngợi ném ra ngoài!
Phụ nữ xinh đẹp nhiều như vậy, từng người đối với anh nói gì nghe nấy, dịu dàng săn sóc, anh nên phóng túng hưởng thụ, còn cái người phụ nữ đó lúc nào cũng bày ra gương mặt thối với anh, thật là tức chết anh mà.
“Được rồi, chúng ta về thôi!” Hoan Nhan cất xong thuốc, đem giấy ghi chép các loại thuốc bổ, cùng những điều cần tránh mới kéo Mễ Dương trở về.
Về tới nhà, Hoàng Thư Quyên vẫn chưa về, Hoan Nhan dặn Mễ Dương không được ăn bất cứ thứ gì, sau đó trở về phòng chăm sóc cho ba, khoảng hai tiếng sau, Hoan Nhan cầm thuốc cho Mễ Dương uống, rồi để cho em gái về phòng nghỉ ngơi.
Sau 48 giờ, sẽ bắt đầu ra máu, phôi thai trong cơ thể sẽ bị đẩy ra, máu sẽ chảy nhiều, nói đúng hơn là phôi thai chưa được đẩy ra sạch sẽ, vì vậy sẽ phải đi bệnh viện để làm sạch tử cung.
Hoan Nhan thở dài, suy nghĩ một chút đi ra siêu thị mua một con gà ác, và nhiều táo đỏ, dặn dò Mễ Dương tẩm bổ một chút.
Ngày thứ ba uống thuốc bởi vì Hoàng Thư Quyên ở nhà, em gái liền viện lí do ở kí túc xá Hoan Nhan, bởi vì Mễ Dương cố ý không đi bệnh viện, nên Hoan Nhan không có cách nào là nghỉ học, nhìn em gái không được ăn gì một tiếng sau mới cho em gái uống thuốc, rồi để cho Mễ