The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2756 lượt.

Hoan Nhan mắt sáng lên: “Cũng rất xinh đẹp… chỉ là…”
Người đàn ông dường như muốn nói lại thôi, hai mắt lóe lên nhìn về ánh mắt mong đợi của Hoàng Thư Quyên: “Tôi muốn nghiệm hàng.”
“Kiểm hàng?” Hoàng Thư Quyên có chút không kịp phản ứng, Hoan Nhan cũng sững sờ tại chỗ, tiếp đến liền điên cuồng giằng co, cô tức giận nhìn người đàn ông trước mặt: “Đồ biến thái, quái vật, ông hôm nay dám đụng tới tôi, tôi tuyệt đối không tha cho ông!”
Hoan Nhan tức giận thở hổn hển, Hoàng Thư Quyền dùng một tay đem cô giữ lại, cô đạp lung tung nhưng vẫn không thoát khỏi tay bà ta… Hoàng Thư Quyên lúc này mới sáng tỏ, ồ một tiếng, cũng ngoài ý muốn thay đổi: “Trương tiên sinh, ông đây là có ý gì? Hoan Nhan nhà chúng tôi dịu dàng đơn thuần khéo léo, ông đi hỏi hàng xóm xung quanh một chút, có người nào nói xấu con bé một câu không? Ông muốn kiểm hàng, tôi nhổ vào!”
HoanNhan có chút ngạc nhiên, chẳng lẽ lương tâm Hoàng Thư Quyên trỗi dậy sao?
“Dì Hoàng đừng tức giận! Dù sao tôi cũng trả một trăm vạn thù lao, cũng không thể cưới hoa tàn bại liễu về nhà phải không?”
Nam nhân mập mạp bỉ ổi tiến lên một bước, ánh mắt khôn khéo liếc nhìn HoanNhan, lại đưa bàn tay béo mập sờ sờ mặt cô, thỏa mãn gật đầu: “Quả thật rất non, nếu bà đồng ý để tôi kiểm hàng, nếu đúng như lời bà nói thân thể vẫn còn trong sạch, tôi sẽ trả thêm hai mươi vạn!”
Trương tiên sinh ra giá, Hoàng Thư Quyên nghe vậy ánh mắt sáng lên “Nếu Trương tiên sinh cố ý như vậy, chúng tôi cũng không thể làm gì khác hơn là theo ý ông, vậy khi nào kiểm hàng?”
“Bà điên rồi! Cái này là phạm pháp các người biết không?” Hoan Nhan lại tiếp tục giằng co, Hoàng Thư Quyên cũng là giữ chặt cô tay cô miệng nhếch lên: “Kêu la cái gì? Mẹ gả chồng cho con gái là chuyện kinh thiên địa nghĩa, ta nhận lễ vật ăn hỏi của người ta, đương nhiên cô chính là người Trương gia, về phần quan hệ phát sinh trước hay sau khi cưới có gì khác biệt?”
“Ha ha, Trương tiên sinh, mời định ngày thôi…”
“Tôi đã đem theo tiền mặt tới đây, chi bằng hôm nay luôn đi!”
Nam nhân to béo đem túi đặt lên bàn, mở khóa bên trong lộ ra xấp tiền, Hoàng Thư Quyên như mở cờ trong bụng, luôn miệng nói: “Tốt tốt tốt, chọn ngày không bằng gặp ngày, vậy hôm nay đi!”
Rồi lôi kéo Hoan Nhan vào phòng ngủ, trong miệng không ngừng nói: “Trương tiên sinh, ngài mau vào đây, đây chính là phòng ngủ Hoan Nhan, Hoan Nhan rất thích sạch sẽ? Nếu ngài cưới Hoan Nhan nhà chúng tôi, thì an tâm, con bé biết chăm sóc nhà cửa, tiêu xài tiết kiêm! Chậc chậc, thật là phát tài rồi!”
Hoàng Thư Quyên mặt mày hớn hở, đẩy Hoan Nhan xuống giường, tay chân nhanh nhẹn đẩy nam nhân mập mạp vào, tiếp theo đem phòng ngủ khóa lại, suy nghĩ một chút, lại dứt khoát đem ghế ngồi xuống cạnh cửa tự mình coi chừng.



Gặp Gỡ Nhục Nhã
Người đàn ông mập vẻ mặt dâm tà đi tới bên cạnh Hoan Nhan… “Ông không được tới đây…” Hoan Nhan đổ mồ hôi lạnh, từng bước từng bước lui về phía sau, gian phòng vốn nhỏ, Hoan Nhan đi được mấy bước đã không còn đường tránh.
“Không lại gần? Cô sắp là vợ của tôi, còn sợ gì?” Nam nhân vươn bàn tay lông lá chạm vào mặt Hoan Nhan, khiến cô có cảm giác buồn nôn.
Cố gắng nghiêng mặt, Hoan Nhan khom người từ dưới người ông ta vùng ra, chạy tới cửa phòng, cố sức mở cửa, nhưng cửa bị Hoàng Thư Quyên khóa trái, cửa chưa được mở, ông ta đã ở phía sau ôm chặt Hoan Nhan… Hơi thở đầy mùi khói, rượu phả vào gáy Hoan Nhan, mà cái bụng mỡ còn dính sát vào lưng cô, dạ dày Hoan Nhan cuộn lên, không nhịn được cơn buồn nôn… “Khốn kiếp, đồ biến thái, mau buông tôi ra! Tôi sẽ kiện ông, ông dám đụng vào tôi, tôi sẽ kiện ông tội cưỡng gian!”
Hoan Nhan cố sức đẩy nhưng không có tác dụng, nhất thời gấp gáp, nước mắt rơi xuống… Nếu ba còn khỏe mạnh, ít nhất cũng có thể cứu cô ra ngoài!
“Ba… Ba đang bị thương… Con không đi, hu hu hu… Con không đi…”
Hoan Nhan toàn thân run rẩy, bước cũng không bước nổi, cô không đành lòng bỏ ba một mình bị thương ở lại… “Nhanh đi, Nhan nhi… không cần quay lại! Ba không sao...”
Hứa Hướng Cảnh nhìn con gái, nước mắt rơi xuống nhìn bóng dáng mơ hồ trước mắt, đáy lòng hiện lên bóng dáng người kia… Cô ấy cũng không trở về… Cùng ông ly hôn, ngay cả giọt nước mắt cũng không rơi, ngay cả Nhan nhi cũng không thèm nhìn một cái.
“Hứa Hướng Cảnh ông điên rồi hả…” Hoàng Thư Quyên tỉnh ngộ bắt đầu đẩy ông, Hứa Hướng Cảnh đẩy bà ta ra, nhìn thân thể béo mập ngã vào tường, ông mở miệng: “Người đàn bà điên, bà dám đụng đến Nhan Nhi, ta sẽ giết chết bà!”
Ông đem con dao gọt trái cây dính đầy máu quơ lung tung, Hoàng Thư Quyên sợ chết kêu loạn lên, mà người đàn ông mập mạp quần áo xốc xếch gương mặt trắng bệch, tức giận nhìn Hoàng Thư Quyên: “Người không có, bà đem tiền trả lại cho tôi!”
“Ngươi gấp cái gì, sớm muộn cũng là người của ngươi, hôm nào tôi sẽ nhốt tên bị liệt này vào, ngươi trở lại…”
“Khốn kiếp!” Hứa Hướng Cảnh không kìm được tức giận, tay cầm dao vung về phía Hoàng Thư Quyên…”
Có Hay Không Chút Xíu Thích?
“Khốn kiếp