Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2795 lượt.

sẽ gặp mặt."
"Vâng, Hứa tiểu thư, tôi sẽ đi ngăn bọn họ lại." Quản gia lại vội vã chạy ra ngoài. Hoan Nhan đem cửa phòng bệnh khóa lại, dặn dò những người bên ngoài phòng săn sóc đặc biệt: "Ai cũng không cho phép vào đó, hãy nói ông chủ đang nghỉ ngơi."
Cô nhất định tranh thủ thời gian thuyết phục A Hạo, bất kể sau này như thế nào, trước hết phải vượt qua được tình thế phức tạp này mới là chuyện quan trọng nhất!
Trong phòng nghỉ ngơi cách vách phòng bệnh, Thân Tống Hạo vừa ăn xong bữa ăn sáng, một mình đứng ở trước khung cửa cửa sổ sơn trắng nhìn ra ngoài. Ánh nắng xuyên qua đám mây đen giăng đầy chiếu tới tuy yếu ớt, nhưng những tia sáng vẫn làm người ta bị chói mắt, khiến cho lòng người cảm thấy nảy sinh vô số hy vọng.
Hoan Nhan trực tiếp đẩy cửa đi vào, cô rón rén đem cửa phòng bệnh khóa lại, đi tới phía sau anh, khi anh xoay người lại thì cô nhẹ nhàng ôm hông của anh áp sát mặt vào.
Anh khẽ run người một cái, đồng thời nắm lấy tay của cô, thấy tay cô lạnh như băng khiến cho anh thấy không vui: "Tại sao tay em lại lạnh như vậy, không chịu mặc nhiều quần áo một chút đã chạy ra khỏi phòng tới đây...."
Anh xoay người lại, ôm lấy cô, đem cô ôm vòng trong ngực: "Ba nói cái gì với em?"
Hoan Nhan cũng không trả lời, đợi một lát, cô mới nhẹ nhàng mở miệng nói: "Ông xã, anh đáp ứng lời thỉnh cầu của ba đi."
"Em nói cái gì?" Thân Tống Hạo dường như có chút không tin cô sẽ nói ra những lời như vậy. Anh cúi đầu, tỳ ở bả vai của nàng nói: "Em có biết rằng ba đang nói những lời mê sảng hay không, vậy mà em còn nói anh đáp ứng lời thỉnh cầu của ông ấy!"
"Em biết, ba làm như vậy là đúng, nếu như đổi lại là em, em cũng sẽ làm như vậy." Hoan Nhan nhe nhàng đè lại tay của anh, cô ngẩng đầu chăm chú nhìn hắn: "Em biết anh yêu em, anh sẽ không phản bội em, có đúng hay không?"
Anh gật đầu không chút do dự.
Trong lòng Hoan Nhan đã sớm xuất hiện cảm giác đau đớn xót xa, giờ phút này mới nhẹ nhàng trào dâng....
"Vậy thì làm sao em lại trách anh, hận anh được." Cô nhấp môi một cái, tựa hồ ở cho mình dũng khí nói ra tất cả sự thật của câu chuyện.
"Anh có biết chuyện Thái Minh Tranh mang thai con của anh không?" Cô nói ra một câu giống như là tiếng nổ của trái bom làm cho anh trở nên bối rối.
"Nhan Nhan, em hãy tin tưởng anh, anh hoàn toàn không có chạm qua cô ta, cho dù là anh uống say thế nào đi nữa, chuyện kia có làm hay không, làm sao anh lại không biết rõ ràng đây? Em đừng có nghe người khác nói bậy...."
Thân Tống Hạo gấp gáp giải thích với cô, nhưng cô chỉ nhìn anh cười....cười, cười đến khi nước mắt liền rớt xuống.... như vậy cô càng đau lòng cho anh. Cho đến bây giờ, anh vẫn còn chưa biết sự thật của câu chuyện....đến bây giờ anh vẫn không biết, anh bị người mẹ ruột thịt của mình tính kế....
Hết thảy mọi tội lỗi cũng chẳng qua chỉ vì một đứa bé.... nếu như cô có thể cho sinh con cho anh thì tốt đẹp biết bao?
"Nhan Nhan, em đừng khóc, đừng khóc...." Anh đau lòng nhìn cô, vừa tức lại vừa vội vã: "Đã nói em đừng nghe những lời hồ ngôn loạn ngữ của ba, hết lần này tới lần khác em không tin. Bây giờ có lẽ vì chuyện này đã khiến cho trong lòng em trở nên có sự xa cách, khiến cho em khó chịu....vậy em có biết rằng trong lòng anh cũng không hề dễ chịu chút nào không?"
"A Hạo... Thái Minh Tranh đúng là mang thai con của anh, sở dĩ anh không biết, là bởi vì...."
Cô cắn môi dưới, nhìn thần sắc đầy kinh ngạc của anh, chỉ cảm thấy đáy lòng mình thật hoang vắng. Cõi đời này tại sao lại có những chuyện tàn nhẫn, phức tạp đến như vậy?
"Thân phu nhân, bà ấy cho anh uống thuốc mê..." Hoan Nhan vừa nói xong cũng cảm giác được vòng tay đang ôm cánh tay của mình đột nhiên liền cứng lại...
Cô sợ hãi ngẩng đầu lên nhìn, Thân Tống Hạo vẻ mặt không dám tin, anh trông giống như là một bức tượng bằng đá cứng đờ tại chỗ không nhúc nhích.
"Ông xã?" Hoan Nhan nhẹ nhàng lay lay anh, nhưng anh vẫn không hề nhúc nhích.
"Ông xã, anh làm sao vậy...." Trái tim Hoan Nhan căng thẳng, cô cuống quít dùng sức lại lay lay anh, kinh hoảng kêu lớn.
"Anh không tin, em đang gạt anh đúng không, Nhan Nhan?" Anh cũng cười cười cầm vai của cô, giống như kiểu một đứa bé một, đơn thuần hỏi lại.
"Bà ấy tại sao có thể đối với anh như vậy được đây... dù sao anh cũng là con trai duy nhất của bà ấy mà!" Thanh âm của anh dần dần thay đổi, có chút khàn khàn, nhưng nụ cười đày vui vẻ càng thêm sâu.
Hoan Nhan không biết nên mở miệng như thế nào, cô không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng ôm lấy anh: "A Hạo, chúng ta hãy chấp nhận đi."
"Không, anh tuyệt đối không chấp nhận. . ." Thân Tống Hạo ra sức lắc đầu; "Anh không tin, chuyện này nhất định là giả, coi như là... coi như là... bà ấy có hạ độc anh, anh cũng sẽ không đụng đến Thái Minh Tranh ấy... trừ em ra, người nào anh cũng không muốn... Nhan Nhan, anh đã chờ em suốt năm năm, thật vất vả em mới trở lại bên cạnh anh, chúng ta còn có một đứa con gái xinh đẹp, làm sao anh có thể động vào người khác đây, em hãy tin tưởng anh, tin tưởng anh có được hay khôn