Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2803 lượt.

"
Anh chợt mềm lòng, ôm bả vai của cô nhẹ giọng chất vấn.
"Khi còn sống, ông nội đối xử với em quá tốt, quá tốt....Đồ châu báu có giá trị như thế, ông đưa cho em không hề do dự. Em chỉ là một cô gái xuất thân bần hàn, ông cũng không ngại, khăng khăng muốn em làm cháu dâu, cho tới bây giờ vẫn thiên vị em, bênh vực em, không cho phép bất kỳ kẻ nào nói một câu vô lễ với em, không cho phép người khác bắt nạt em. Cho đến tận bây giờ, em vẫn còn nhớ những lời nói của ông ở trong phòng trước khi kết hôn.... Thậm chí đến bây giờ, em cũng chưa hề nói cho anh biết chuyện ông nội đã để lại di chúc cho em. Ông đã sớm đoán được, sẽ có một ngày em và anh ly hôn, bởi vì biết tính tình của anh, cho nên ông đã để lại một phong thơ cho em, nói rằng nếu như anh muốn ly hôn, em có thể lấy ra di chúc của ông....Anh có thể không nghe lời của người khác, nhưng sẽ nghe lời của ông, như vậy thì cả đời này em cũng không cần lo lắng cho cuộc sống của mình sẽ không có nơi nương tựa..."
"Vậy tại sao khi ly hôn tại sao em lại không mang di chúc ra?" Anh không hề biết thậm chí ngay cả việc này ông nội cũng đã chuẩn bị. Nghe cô kể lại, anh không khỏi thấy đau lòng lẫn bùi ngùi xúc động.
"Dùng di chúc của ông nội đem cột anh vào bên cạnh em, thực sự có ý nghĩa sao? Khi đó mọi suy nghĩ tràn đầy trong lòng anh đều là Tô Lai, người anh yêu cũng là Tô Lai....Cứ coi như là em dùng cách này để giữ được vị trí của mình, nhưng cũng sẽ không hạnh phúc. Hơn nữa, cho tới bây giờ, anh sẽ vẫn còn cùng với Tô Lai, mà em và anh, quan hệ vẫn là nước sôi lửa bỏng, một chút cũng không thể hòa hoãn với nhau."
Nói tới đây, Hoan nhan không nhịn được lại nghĩ tới tình cảnh năm đó, cô không kìm chế nổi liền ôm tay của anh thật chặt, nước mắt không bị khống chế cũng rơi xuống... "Nhan Nhan, thật xin lỗi..." Trong lòng anh áy náy, nghe cô noi đến Tô Lai anh lại càng cảm thấy xấu hổ lẫn ân hận.... Do lỗi của anh mà cô phải chịu nhiều đau khổ như vậy.
"Ông nội đối với em tốt như vậy, em chưa kịp báo đáp thì ông đã không còn...Ông xã, những chuyện mà khi còn sống ông tha thiết ước mơ nhất, bây giờ cả em và anh đều phải hoàn thành giúp ông em nói như vậy có đúng không?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt thương cảm đầy nước mắt, nhưng vẻ mặt lại đầy vẻ kiên định và cứng cỏi. Anh không biết nói điều gì với cô cho đúng. Bất cứ chuyện gì cô cũng đều nghĩ cho người khác, nhưng lại không hề nghĩ đến bản thân cô và anh dù chỉ cần một nửa?
"Nếu như ông nội biết, vì hoàn thành nguyện vọng của ông, lại hy sinh điều mà ông quan tâm nhất là hai chúng ta được hạnh phúc, Nhan Nhan, em nghĩ ông sẽ vui vẻ sao?"
"Chúng ta rất hạnh phúc, bất cứ ai cũng không chia rẽ được. Em yêu anh, anh yêu em....A Hạo, trái tim của anh và em hòa lẫn vào nhau, ai có thể tách ra được đây, anh nói đi?"
"Nếu như không thể sống cùng với em, cứ coi như là anh có được tất cả thì cuộc đời anh có ý nghĩa gì đây?" Anh không cam lòng, không cam lòng cứ như vậy buông người phụ nữ mà anh yêu mến ra.
"Em vẫn luôn luôn ở bên cạnh anh, bất kể anh cưới người khác, hoặc là làm cha của đứa trẻ khác, em cũng sẽ ở bên cạnh anh." Cô vừa nói chợ cười dí dỏm một tiếng: "Em không ngại làm người thứ ba, nhưng mà anh có cần người thứ ba đáng thương như em hay không đây?"
"Không cho nói bậy!" Anh lập tức đem cô ôm vào trong ngực, trầm mặc hồi lâu, chợt nhảy chồm dậy, đứng lên: "Bất kể thế nào đi nữa, con mẹ nó, kể cả Thân thị anh cũng không cần. Chúng ta đi đi, Nhan Nhan, chúng ta rời khỏi nơi này đi!"






Có một khắc cô đã động lòng, khi bị anh ôm chặt vào trong ngực như thế cô chợt có một cảm giác khác lạ, dẫu nghìn vàng cũng khó mà mua được. Nhưng mà cô không còn là một thiếu nữ u mê ngu ngốc, huống chi, không có một phụ nữ nào nguyện ý nhìn chồng mình mất đi toàn bộ sự nghiệp chỉ vì mình.
"Ông xã. . . Anh hãy tỉnh táo một chút, anh có nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ ở bên ngoài không? Ba bây giờ vẫn đang bệnh, mà bọn họ lại không chịu chờ đợi. Nếu bây giờ anh ngăn được cơn sóng dữ này, nhất định người chú họ đó không dám phách lối như vậy nữa." Hoan Nhan nói xong, liền rời khỏi ngực của anh, cô đẩy anh một cái: "Chúng ta đi ra ngoài xem ba thế nào nhé."
"Nhan Nhan!" Thân Tống Hạo đứng bất động, muốn anh dựa vào một điều mà bản thân anh chưa hiểu rõ ràng, đưa người phụ nữ mang thai một đứa con có nguồn gốc cũng chưa rõ ràng, tới để ngăn cơn sóng dữ ư? Anh hoàn toàn không thể chịu được cái điều vô cùng nhục nhã như thế!
Hai người nhất thời cùng lâm vào trầm mặc. Giờ khắc này, tiếng nói chuyện không chút kiêng kỵ của mọi người ở ngoài hành lang cũng mơ hồ truyền vào.
"Kể từ lúc tin tức người phụ nữ đó không thể sinh con truyền ra đến nay, giá cổ phiếu của Thân thị đã giảm xuống chỉ còn một nửa. Tôi tung hoành trên thương trường mấy chục năm, chưa lúc nào gặp phải một chuyện quá quắt như vậy. Tôi xem chừng A Hạo càng ngày càng tệ!"
Thân Tống Hạo tức giận đến phát run, vẻ mặt Hoan Nhan cũng có chút khó chịu, ở trong l


The Soda Pop