Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.

g?"
Anh nói vội vàng, Hoan Nhan lại cảm giác thấy gương mặt một mảnh ướt, cô còn tưởng rằng là mình khóc, ngẩng đầu lên lại phát hiện người rơi lệ lại là Thân Tống Hạo. . .
"Ông xã!" Hoan Nhan giơ tay lên, muốn lau đi những giọt lệ trong mắt của anh, anh lại một lần nữa đem ôm cô thật chặt ở trong ngực: "Nhan Nhan, anh không cho phép em lại có ý định rời đi, coi như, cứ coi như mọi việc là đúng đi, coi như đứa bé kia là con của anh, nhưng mà anh cũng không cần!"
"Ông xã, anh tỉnh táo lại một chút. . . Mới vừa rồi quản gia đã nói, Thân Tử Kiện đã trở lại, còn có người nào đó tên Thân Tống Trạch cũng tới. Cả những người trong hội đồng quản trị cũng cùng đi với họ. Nếu như bây giờ anh không chấp nhận đứa bé kia, ông xã, anh sẽ mất đi Thân thị mà ông nội đã tự tay giao cho anh!"
"Thân thị là quan trọng, nhưng cũng chỉ là một vật chết. Coi như nếu mất Thân thị, nếu còn sống thì anh cũng đủ khả năng đem trả lại nó cho ông nội. Nhưng mà nếu mất em, cuộc đời này anh sẽ tìm đâu ra được một người nào giống Hứa Hoan Nhan như đúc đây? Anh sẽ tìm ở đâu được một người mẹ tốt như vậy cho Noãn Noãn đây? Anh sẽ tìm đâu ra được một người vợ tốt như vậy đây? Anh không phải là người ngu, tự anh biết rằng điều anh muốn là cái gì, Nhan Nhan, em không cần khuyên anh. . ."
Anh buông tay đẩy cô ra, xoay người bước đi về phía bên ngoài. Nước mắt Hoan Nhan bỗng nhiên liền rơi xuống, cô thoáng nhắm mắt thật chặt, khi anh sắp bước ra ngoài, cô đành phải nói với theo: "Em đã đồng ý với ba, Thái Minh Tranh đoán chừng cũng sắp đến bệnh viện rồi."
Bước đi của anh lập tức cứng ở tại chỗ, Hoan Nhan biết, nhất định anh rất thất vọng đối với cô. Chính cô tự buông tay anh ra, tự vứt bỏ tình yêu của mình, chắc chắn anh cực kỳ thất vọng về cô.
“Tại sao em lại đồng ý với ba? Nếu như là em hận anh, tức giận với anh, em đánh anh, mắng anh đều được, hoặc là dứt khoát cho anh một đao, Hứa Hoan Nhan tại sao em lại muốn buông tay... Cứ cho bây giờ nguyên nhân là do anh đối với em thờ ơ đi, cứ cho là anh đã làm cho người phụ nữ khác mang thai, em cũng không có ý kiến, thậm chí em có thể coi như không có chuyện gì xảy ra, lại còn đồng ý chia tay với anh, để cho anh đi tìm nữ nhân khác sao?
Anh mất khống chế rống to, cũng là tuyệt vọng nhìn vẻ mặt vô tình của cô.
Trong lòng thật là lạnh, một trận một trận băng giá, dường như cả người anh cũng sắp bị đóng băng đến nơi mất.
"A Hạo, coi là em cầu xin anh, đáp ứng ý muốn của ba đi." Cô trầm mặc hồi lâu, ngẩng đầu nhìn anh gượng cười, cố gắng nói.
"Anh không đồng ý!" Anh chợt hét to giống như bị điên, ngón tay chỏ chỉ vào mặt cô, khuôn mặt không lộ chút biểu cảm, trong con ngươi in rõ hình khuôn mặt tái nhợt của cô.
"Anh nói cho em biết, anh không đồng ý! Con mẹ nó, anh không đồng ý!" Anh quay người lại, chân đạp một cái vào chiếc bàn trước mặt làm nó lật lại, dường như vẫn chưa hết giận anh túm lấy chiếc bình đang cắm hoa đập vỡ luôn. . .
Chiếc bình sứ vỡ tan, mảnh văng khắp nơi làm mu bàn tay của anh bị thương. Hoan Nhan co rút người lại, lúc cô nhìn anh, ánh mắt hiện rõ sự xót xa.
Cô nhớ tới ông nội, năm đó ông đối với cô thật là tốt. Cô nhớ tới A Hạo thật tâm một lòng đối với cô, cô nhớ tới những lời nói xuất phát từ nội tâm sâu kín của ba chồng khi nói với cô... làm người không thể không có lương tâm, nếu như ngay những lời di chúc của ông nội cô cũng không làm được, cả đời này làm sao cô có thể an lòng đây?
Hơn nữa, bọn họ thực sự yêu nhau, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Cô đi tới trước mặt anh, cầm bàn tay bị thương của anh ủ trong lòng bàn tay mình, liền bị anh hất ra ngay lập tức. Anh dữ tợn nhìn chằm chằm vào cô: "Hứa Hoan Nhan, không cần em giả vờ thương xót..."
Cô kiên quyết cầm tay của anh một lần nữa, đưa anh hướng về ghế sa lon kéo anh ngồi xuống, nhưng anh vẫn không chịu lại đẩy cô ra. Mặc dù trên mặt lộ vẻ bất mãn, nhưng ánh mắt lại đã có vẻ thỏa hiệp. Anh nhìn cô rút ngăn kéo, lấy từ trong hộc bàn hộp thuốc nhỏ để sẵn trong đó, anh lại càng xoay mặt đi: "Không cần em băng bó cho anh!"
Hoan Nhan
lắc lắc đầu, giờ phút này anh thật khó tính. Cô thở dài một cái, ngồi xổm trước đầu gối của anh, nâng bàn tay trái đang chảy máu của anh lên: "Không được làm loạn, nghe lời em một chút đi!"
"Em cần gì phải quan tâm đến anh như vậy? Đã dự định không cần anh, đem anh đẩy cho người khác, vậy thì cũng nên đem vết thương kia để cho người khác băng bó thôi!"
Anh tức giận cô, oán hận cô tại sao lại làm như vậy!
Hoan Nhan ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt của hai người nhìn thẳng vào nhau rất lâu không rời, cô cầm tay của anh, nhẹ nhàng nắm ở trước ngực: "Sao anh lại ngốc nghếch như vậy."
Anh trợn to hai mắt, không hiểu cô nói câu ấy là có ý gì.
"Anh cho rằng em mong muốn tách ra khỏi anh sao, mong muốn buông tay của anh ra hay sao? Em vui lòng khi anh kết hôn cùng người phụ nữ khác ư, bằng lòng để con của người khác gọi anh là ba ư?" Cô cúi đầu, dựa mặt ở trên đầu gối của anh: "Không bao giờ em muốn như vậy."
"Thế thì tại sao em lại đồng ý với ba?