Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.

ở trong truyện nhi đồng vậy.
"Chúng ta, có thể biết một cái mã?" (nguyên văn: mã - ngựa, mã số, ký hiệu; mã ở đây được hiểu là tên gọi của ai đó. Mẹ Bầu để nguyên văn từ "mã" để nhấn mạnh cách hiểu và kiểu nói của người nước ngoài khi gặp Hoan Nhan.)
Người nước ngoài nhìn cô gái Trung Quốc nhỏ nhắn xinh xắn có mái tóc đen ở trước mặt, vô cùng mừng rỡ. Ai nói phụ nữ Trung Quốc đều giống như Lữ Yến, mặt bẹn bẹt, mắt một mí. Cô gái trước mặt này thật nhỏ nhắn, sinh động, cũng có mái tóc đen như búp bê Baby.
Đây là một người nức ngoài thân thiện,Hoan Nhan suy nghĩ một chút, lễ phép mỉm cười gật đầu, đưa tay ra: "Anh khỏe mạnh, tôi tên là Hứa Hoan Nhan."
"Hứa ~ Đổi Nhan?" Người thanh niên tuấn tú nhắc lại tên cô, âm điệu giọng nói bị chệch đi, rồi vui sướng hài lòng nắm tay Hoan Nha, "Em mạnh khỏe, tên của tôi gọi là Mẫu ~ Đan."
"Cái gì?" Bạn học Hoan Nhan rất không lễ phép phun ra một câu, cô kinh ngạc nhìn lại anh ta: "Mẫu Đan?"
"Đúng, tên Trung Quốc là Mẫu Đan, Mẫu Đan ~ cái tên này, rất con gái..." Bạn học Mẫu Đan hiển nhiên không hiểu rõ vì sao cô cười. Anh ta hiển nhiên cũng bị người bạn ở quê hương Trung Quốc lừa gạt, đặt cho anh ta một cái tên Trung Quốc ủy mị như vậy...
"Nhưng đó là cái tên được dùng cho con gái mà?" Hoan Nhan nhìn nụ cười đơn thuần của anh ta. Nụ cười đơn thuần ấy khiến cho cô ngẩn ngơ nhớ tới một người, cũng từng có kiểu cười vô tâm không hề vụ lợi giống như thế, khi cười với cô, nhưng cô còn có thể nhìn thấy người ấy sao?
Mẫu Đan gật đầu: “Tôi hiểu rồi, tên chỉ là danh hiệu mà thôi, không có quan hệ. Đúng rồi, em có muốn chơi bóng chuyền cùng chúng tôi không? Tôi còn mấy người bạn nữa, mấy người đó nếu thấy em chắc sẽ rất thích...”
Hoan Nhan hơi ngạc nhiên đứng lên: “Bạn của anh giống như anh đều lấy hoa làm tên à?”
“Không phải, anh bạn người Indonesia của tôi thì gọi là a Tam, anh bạn người Pháp thì gọi là chiếc đũa...” Còn chưa nghe hết, Hoan Nhan đã gập người cười đến nổi đứng thẳng lên cũng không được. Người nào đó cũng thật vui tính quá chứ, là ai cố ý trêu đùa, khôi hài chỉnh lại tên của bạn anh ta như vậy. Bất quá hắn cũng không đồng thích gọi anh bạn người Ấn Độ là a Tam , hắn vốn không có ấn tượng tốt đối với người Ấn Độ.
Nhìn cô cười run rẩy hết cả người, bạn học Mẫu Đan cũng nở nụ cười theo: “Em làm sao vậy?” Anh ta giơ tay ra muốn vỗ vào vai cô, nhưng không ngờ thình lình có một bàn tay vươn ra cản lại động tác của anh ta...
“Thật xin lỗi, tôi muốn đưa vợ tôi về.” Nét mặt Thân Tống Hạo hơi lạnh lùng, đề phòng người ngoại quốc anh tuấn trước mặt. Sau khi đẩy tay hắn ra, anh nhẹ nhàng ôm lấy Hoan Nhan.
Mới chớp mắt, cái người này vậy mà muốn phát triển tình cảm lưu luyến rồi sao?
“Bạn nhỏ Trung Quốc, em kết hôn rồi sao?” Mẫu Đan không che giấu nổi thất vọng của mình, trong đôi mắt xanh thẳm có một chút buồn bã. Hoan Nhan càng cảm thấy buồn cười, đàn ông ngoại quốc thật đúng là quá nhiệt tình.
“Đây là chồng của tôi.” Hoan Nhan cười giới thiệu , cô dựa sát vào ngực Thân Tống Hạo vẫy tay tạm biệt Mẫu Đan.
Đi cách xa một quãng rồi, bạn học Mẫu Đan còn vẫy tay: “Bạn nhỏ Trung Quốc, nếu như em ly hôn hãy đến nước Mỹ tìm tôi nhé...”
Hoan Nhan bật cười lần nữa, còn sắc mặt Thân Tống Hạo càng lúc càng đen hơn, cánh tay đang ôm cô chợt xiết chặt: “Em còn dám ra ngoài gây chuyện nữa, anh sẽ bỏ mặc em ở lại đây.”
Hoan Nhan đắc ý dương dương nhìn anh: “Ha ha ha, anh sợ rồi sao? Anh có cô em gái Trung Quốc xinh đẹp vây quanh, em cũng có người bạn ngoại quốc, haiz... dáng vẻ cũng đẹp mắt như vậy. Ôi chao, thật ra thì gả cho người ngoại quốc cũng không tồi, sau đó sinh một đứa con lai, thật xinh đẹp biết bao....”
“Hứa Hoan Nhan!” Thân Tống Hạo hét to lên một tiếng, cắt đứt dòng liên tưởng của người nào đó. Hoan Nhan lập tức ra vẻ đáng thương nhìn anh: “Ông xã, em sai rồi, em chỉ mơ mộng một chút thôi. Thật ra, so với người bạn ngoại quốc Mẫu Đan thì anh đẹp trai hơn, mà gien cũng cường đại hơn nhiều, anh xem Noãn Noãn của chúng ta...”
Nhìn dáng vẻ cô giờ phút này bỗng nhiên gợi lên ý xấu trong anh, tức thì ôm ngang eo cô anh day nhẹ vành tai cô thì thầm: “Anh cũng không tin chúng ta không thể có thêm em bé, bác sĩ chẩn đoán bệnh cho em, đơn giản đều nói lời vô nghĩa! Anh hôm nay... không thể tin tưởng.”
Nét mặt Hoan Nhan chợt lóe lên, cắn môi dưới nhìn lại anh, có phần tội nghiệp: “Tuy là anh rất cố gắng, nhưng em mãi vẫn không có động tĩnh....”
Nghe cô nói vậy, làm anh thật vui thích. Không hề e ngại bên cạnh có nhiều người lui tới, lập tức cúi xuống hôn cô, mãi cho đến khi hai người thở hồng hộc, anh mới hài lòng nói: “Anh thật sự vô cùng lợi hại?”
Hoan Nhan trừng anh, đôi môi sưng phồng nhìn hấp dẫn: “Chính anh còn không rõ ràng sao?” Cô quay mặt, xoay xoay vặn vặn người không thèm để ý đến anh.
“Chúng ta quay về khách sạn nhé em?” Anh không kềm nén nổi, sống
nhau lâu rồi, nhưng nhìn thấy mặt cô thẹn thùng ửng hồng, anh vẫn cảm thấy mất khống chế.
"Không được, em muốn đi bơi, em muốn học bơi. Giảm bớt cho anh