Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2800 lượt.

xử lý mọi chuyện thỏa đáng, anh sẽ không làm gì nữa, chỉ ở cùng với em.”
Anh không nghĩ cô chỉ nũng nịu nói đùa, nghiêm túc cam kết một lời hứa hẹn với cô.
"Có thật không? Có thể không?" Hoan Nhan ngạc nhiên mừng rỡ, chỉ cần một năm, sau đó bọn họ sẽ không cần quản, không cần lo lắng mọi chuyện tranh chấp gì nữa, hai người họ có thể vứt bỏ tất cả ngày ngày ở cùng một chỗ với nhau sao?
"Dĩ nhiên, anh nói được thì làm được." Anh ôm lấy cô: "Chỉ đáng tiếc, Thân thị ở trong tay anh không thể phát triển hơn nữa. . . . . ."
"Ông xã, anh không cần phải làm như thế, em không ngại, thật đấy." Cô nhìn nét mặt hơi buồn bã của anh, cuống quít mở miệng nói.
"Không, em cũng không phải là nguyên nhân chính, trong đó có một phần là do anh. Nhiều năm qua, anh cũng đã nhìn thấu mọi chuyện, trong lòng biết rõ mình muốn cái gì. Có bỏ mới có được, chuyện mà anh bỏ đi còn kém rất xa so với cái anh có được."
Hoan Nhan nghe anh nói xong, cảm thấy cả trái tim dường như bành trướng ra, hạnh phúc dạt dào và thỏa mãn không nói nên lời, cái loại hạnh phúc này tới quá mãnh liệt, sắp làm cho cô đầu váng mắt hoa rồi.
Đêm cuối cùng, ánh trăng ở Hải Nam rất diễm lệ. Họ ở căn phòng ngó ra hướng biển. Đẩy cửa ban công ra, dường như có thể ngửi được hương vị gió biển thổi vào mặt. Trong không khí mang theo vị mặn chát giống như khẽ vươn tay là có thể chạm vào ánh trăng sáng như một dãy bạc, cảnh sắc xinh đẹp như chốn bồng lai. . . . . .
Thời điểm bọn họ quấn lấy nhau, Hoan Nhan nhịn không được trong lòng thầm cầu nguyện, xin cho hai người họ một đứa trẻ nữa, xin cho bọn họ không còn trở ngại gì có thể ở chung với nhau, xin cho cô được ích kỷ một lần, có được trọn vẹn người đàn ông cô yêu.
Cô hy vọng trời cao có thể nghe được lời cầu nguyện của cô, không để cho bọn họ thêm khó khăn nào nữa.
Vừa xuống máy bay, đưa Hoan Nhan đi về nhà nghỉ ngơi trước, bên đây Thân Tống Hạo còn chưa kịp đến công ty, liền bị Thích Dung Dung chặn lại trong xe.
"A Hạo, con lập tức đi với mẹ đến bệnh viện, làm kiểm tra toàn diện một lần." Thích Dung Dung giống như là trở thành người khác, sắc mặt nghiêm túc và nhiều lo lắng.
"Làm kiểm tra cái gì?" Thân Tống Hạo liếc nhìn bà một cái, vẫn bước xuống xe, đi vòng qua bà chuẩn bị vào công ty.
“A Hạo, không được chậm trễ, lập tức cùng mẹ đến bệnh viện, coi như mẹ xin con!" Thích Dung Dung hai mắt đỏ lên, vừa nghĩ tới tối hôm qua sau khi kiểm tra đã có kết quả đáng sợ kia, bà cảm thấy da đầu tê rần, trời ạ, bà chỉ có đứa con trai này, nó là sinh mạng của bà, nếu như xảy ra chuyện gì, bà thật không muốn sống nữa!
"Có chuyện gì mà bà không giải thích được? Tôi đang yên đang lành tại sao phải đi làm kiểm tra?” Thân Tống Hạo kinh ngạc nhìn bà, anh bất mãn đẩy tay bà ra, tiếp tục cất bước đi tiếp. Chính trong lúc này, điện thoại di động để trong túi chợt reo ầm ĩ, Thân Tống Hạo không quan tâm Thích Dung Dung đứng một bên nói nhảm, nhìn thấy là Trần Nhị gọi tới liền bắt máy.
"Hạo tử, anh mau đến bệnh viện một chuyến đi. Đúng rồi, là bệnh viện nhà tôi. Tôi ở đây chờ, anh phải lập tức đến làm kiểm tra, không thể chậm trễ hơn nữa!”
Giọng nói gấp rút của Trần Nhị truyền đến, khiến đầu óc Thân Tống Hạo càng thêm mờ mịt: “Trần Nhị, anh bị cái gì vậy, tôi đang khỏe mạnh tại sao phải làm kiểm tra ?"
"Hạo tử, anh có chổ nào biểu hiện không thoải mái không? Ví dụ như bị sốt nhẹ, hay cơ bắp trên người đau nhức. . . . . ."
Trần Nhị còn chưa nói xong, đã bị Thân Tống Hạo ngắt lời: “Tôi không thấy chổ nào trên người có biểu hiện không thoải mái."
Trần Nhị trầm mặc giây lát, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Hạo tử, mặc kệ anh có những phản ứng này hay không, tôi cầu xin anh lập tức tới kiểm tra, anh có biết kết quả kiểm tra của Thái Minh Tranh là gì không?”
"Là gì?" Thân Tống Hạo hơi bất mãn, tại sao bệnh của Thái Minh Tranh lại dính đến anh chứ?
"Cô ta vẫn sốt mãi không giảm, bác sĩ ở đây kiểm tra thấy kháng thể dương tính, kết luận cô ta có thể bị nhiễm Aids. . . . . ." Trần Nhị hít sâu một hơi, cảm thấy trong lòng sợ hãi vô cùng.
"Dương tính là sao?" Thân Tống Hạo có chút không hiểu, chỉ là từ này nghe cảm thấy hơi quen tai, giống như đã từng nghe qua.
"Cô ta có khả năng nhiễm virus Aids, cho nên tôi mới lo lắng cho anh. Hạo tử, bây giờ anh lập tức tới bệnh viện kiểm tra, một chút thôi. . . . . ."
"Nhiễm virus Aids?" Thân Tống Hạo không thể tưởng tượng nổi, cách đây không lâu Ka Ka bạn của Nhan Nhan vừa may mắn tránh thoát cửa ải này, nhưng không ngờ rốt cuộc bây giờ chuyện như vậy lại rơi vào mình. Mặc dù trước kia khi chưa quen biết Nhan Nhan anh là một hoa hoa công tử, nhưng năm, sáu năm nay anh vẫn thủ thân như ngọc, không có đạo lý bị dính vào bệnh này. . . . . .
Đợi chút...
Trong đầu anh chợt lóe lên một ý tưởng, dường như nghĩ ra được chuyện gì. Tất cả mọi thông tin trong đầu dần hiện lên, xâu chuỗi lại với nhau, cuối cùng cũng rút ra được kết luận. . . . . .
Nếu như nói, anh khỏe mạnh, Nhan Nhan cũng khỏe mạnh, mà Thái Minh Tranh lại kiểm tra ra bị nhiễm căn